Cua yêu thương ngọt ngào nhất trên đời của mẹ!

Chỉ còn 2 ngày nữa thôi, là Cua của mẹ đã là một cô nàng 2 tuổi tròn. Mẹ đếm từng ngày kể từ khi biết có Cua thành hình, rồi đếm từng ngày để đón Cua, đếm từng ngày qua những năm tháng con lớn lên...Ngày biết tin có con, mẹ cũng đã lo lắng, hoang mang bởi bao nhiêu khó khăn chồng chất. Và rồi sức khỏe của mẹ quá yếu nên Cua đã từng dọa mẹ bỏ đi. Nhưng cho dù khó khăn vất vả tới đâu, mẹ cũng vẫn có thể chịu đựng được và vượt qua được. Còn khi nghe tin Cua không khỏe mạnh, Cua muốn bỏ mẹ ra đi thì mẹ khóc thật sự, mẹ hoảng sợ thật sự...Và mẹ, bằng mọi ý chí, tình cảm và tình yêu thương của mình, mẹ muốn giữ Cua, dù lúc đó mẹ không biết Cua là con trai hay con gái...

Rồi những tháng ngày mẹ nằm bất động, mẹ bị tiêm sưng mông cũng qua đi, khi Cua lớn dần lên và vô cùng quậy phá trong bụng mẹ. Thì rồi mẹ lại đối mặt với những khó khăn khác. Khó khăn về kinh tế, về sức khỏe. Mẹ bị hở van tim, mẹ bị viêm phổi, mẹ bị thiếu hồng cầu...Mỗi tháng đi khám bác sĩ là mỗi ngày mẹ uống cả vốc thuốc vào người. Và suốt 5 tháng cuối trước khi sinh, đêm nào mẹ cũng bị nôn ói tới mật xanh mật vàng. Vậy mà, mẹ thật sự cảm ơn con, vì con vẫn kiên cường và rất khỏe mạnh. Kể cả một lần mẹ suýt chết đuối, Cua vẫn rất yêu thương mẹ. Mẹ thật sự cảm ơn con vô cùng

Ngày mẹ chuyển dạ, là ngày nhà mình chuyển từ khu nhà cũ lên khu KTX, mẹ ôm cái bụng lặc lè không làm được gì cả. Chị Bống lại ốm, thế là mẹ vẫn phải đi chợ, vẫn phải chăm chị Bống. Mẹ thấy dấu hiệu sinh nhưng chưa thấy đau bụng nên vẫn gan không chịu đi bệnh viện. Cho tới ngày 30/11/2007 thì mẹ thấy rất mệt, chị Bống vẫn ốm, bà ngoại thì cùng với ba xoay ra để dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa. Mẹ kg thấy Cua cựa quậy nên rất lo, mẹ đi chợ về nấu cháo cho chị Bống xong thì đi siêu âm, thấy Cua vẫn khỏe nên mẹ yên tâm hơn. Về tới nhà mẹ thấy ra máu báo. Và thế là cả nhà cuống lên để gọi taxi đưa mẹ vào viện. Mẹ chưa bao giờ đau như lần sinh Cua, mẹ cảm thấy cả thế giới này sắp sập xuống người mẹ...Nhưng, lại phải cảm ơn con một lần nữa, bởi vì chỉ cần 3 hơi của mẹ thôi là con đã "chào thế giới tươi đẹp" rồi. Hình ảnh đầu tiên khi mẹ nhìn thấy con, là một cục bông hồng hồng và mũm mĩm, cái mặt xinh ơi là xinh. Mẹ tan hết mọi buồn phiền, mệt mỏi..Mẹ không còn cảm giác đau đớn gì nữa...

Và giống như một sự bù đắp, Cua là con gái (có lẽ cũng là nỗi thất vọng của một số người, trong đó có ông bà nội, các ông bà, các bác bên nội) nhưng Cua vô cùng đáng yêu và ngọt ngào. Mẹ không thể tin được rằng, mẹ có thể yêu Cua nhiều như thế. Dù bây giờ Cua là một cô-nàng-ngổ-ngáo và rất nghịch, thì mẹ vẫn không thể nào giận con được một giây phút nào...

Cua yêu, 2 ngày nữa thôi con đã tròn 2 tuổi rồi. Chị Bống 2 tuổi là đã biết hát hò và nói chuyện như người lớn. Còn cô nàng bé bỏng của mẹ vẫn mãi là bé bỏng vì Cua mới bập bẹ tập nói. Con biết gọi "mẹ ơi" "Bống ơi" Tôm ơi"...và nói nhiều từ không ai hiểu..hihi, nhưng ai nói gì Cua cũng hiểu. Chỉ cần thấy mẹ mặc đồ là Cua ôm chân "đi chơi", thấy mẹ mắng chị Bống là cũng chắp tay "mắng" chị luôn. Và vô cùng đanh đá, Cua có thể chạy đuổi đánh chị Bống khắp nhà. Và cáu lên là ném đồ, đập phá...Mẹ chỉ cần nghiêm mặt là sẽ lỳ ra hoặc là mếu máo, hoặc là chạy lại ôm cổ mẹ nịnh nọt rất đáng yêu.

Cua chẳng biết sợ sệt điều gì cả, cả nhà sểnh một chút là Cua đã tót ra sân trường chơi. Trường mẹ có 3 khu KTX, 2 khu nhà 3 tầng và 1 khu nhà 5 tầng...Thế mà không ít lần Cua làm mẹ và các chị hs chạy cả 3 khu nhà tìm Cua bở hơi tai. Có hôm còn lang thang ra cổng trường một mình làm mẹ sợ hết vía. Và nếu trường mẹ tổ chức văn nghệ hay chương trình gì đó, thì cả mẹ và các chị học sinh sẽ rất khổ sở để giữ cho Cua không leo lên sân khấu nhún nhẩy theo nhạc :-))

Cua ngọt ngào và yêu thương của mẹ. Mẹ có thể nói rằng, mẹ yêu Cua và Bống hơn tất cả những gì mẹ có được. Nhưng mẹ luôn thấy thương Cua nhiều hơn, bởi vì so với chị Bống thì Cua thiệt thòi hơn chị nhiều. Mẹ có bầu Cua đúng vào lúc kinh tế nhà mình khó khăn nhất, sức khỏe mẹ xuống cấp nhất, và ba mẹ mâu thuẫn nhau nhiều nhất... Những ngày tháng tuổi thơ đầu đời của con đã không có nhiều những vòng tay yêu thương của ba. Không được ba chăm sóc nhiều... Và cho dù mẹ có cố gắng nhiều như thế nào đi nữa, thì mẹ cũng không giữ được một gia đình trọn vẹn cho các con..Điều đó khiến mẹ buốt lòng lắm, con biết không? Nhưng mẹ vẫn tin rằng, có lẽ vì thế mà các mụ đã "nặn" ra Cua của mẹ là một cô nàng cá tính, mạnh mẽ và rất biết yêu thương. Nhất định sau này Cua sẽ là chỗ dựa cho cả mẹ và chị Bống đấy chứ. Bởi chị Bống hơi "yếu đuối" như mẹ, con nhỉ?

Ngày mai, mẹ sẽ làm SN sớm cho Cua một ngày, sẽ chỉ có các anh chị học sinh của mẹ, các mẹ, các anh chị đồng nghiệp của mẹ và các anh chị cùng chung trong khu tập thể với nhà mình. Mẹ chắc rằng ba sẽ lại không về. Sinh nhật đầu tiên của Cua không có ba, SN này không có ba và có lẽ mãi về sau SN Cua cũng sẽ vắng bóng ba. Mẹ buồn cho Cua nhiều lắm. Nghĩ tới điều này mẹ lại giận ba lắm. Bởi dù thế nào, thì Bống và Cua vẫn là con của ba Kều. Vậy mà ba nỡ dửng dưng và thờ ơ như thế sao? 2 hôm trước chị Bống gọi cho ba và bảo "Ba Kều ơi, sắp SN em Cua rồi, ba có dự định tổ chức gì cho em không ạ?" thì ba lạnh lùng trả lời "Không. Ba không có tiền. Ba KHÔNG CÓ Ý NGHĨA GÌ CẢ"- Mẹ không biết ba nói câu đó thì ba có nghĩ gì không? Và có lẽ các con chưa hiểu được...Nhưng mẹ thì hiểu rằng, quyết định của mẹ rời xa ba là đúng....

Mẹ sẽ yêu thương Bống và Cua, bằng cả tình yêu của cả ba và mẹ cộng lại, 2 nàng công chúa yêu thương của mẹ nhé.

Sang tuổi lên 3, mẹ mong rằng Cua của mẹ sẽ biết nói thật nhanh, sẽ hiền dịu hơn một chút (để bớt làm vỡ bát, vỡ cốc của mẹ, hihi) và sẽ mãi là một viên kẹo ngọt ngào của mẹ và cả nhà, con nhé.
Chiều qua đi Hà nội khám mắt. Đi một mình, lại còn quên mang kính. Sang đó lấy xe của bạn Hiền đi, rồi hẹn với em Trang vợ bạn Hải ăn trưa. Em í vừa là vợ của bạn thân mình, vừa là học trò cũ của mình nên 2 chị em ngồi với nhau gần 2h mà trôi cái vèo vì bao nhiêu là chuyện. Xong rồi lại lọ mọ xuống nhà bạn Huyền béo ôm con gái Minh Châu. Con bé con yêu ơi là yêu, nhìn thấy mình cứ cười tít. Chơi với trẻ con đúng là không biết chán là gì hết á.

Về tới nhà mệt phờ cả người. Nằm chẳng muốn ngóc đầu dậy. Em Chi bảo "chị ơi, tủ lạnh nhà mình không sáng nữa" thế là 3 chị em hì hục lôi tủ ra. Trời ơi, cả một ổ chuột con ở đó. Mình sợ đến cứng cả người vào, nhưng phải nghiến răng "giải quyết" thôi. Nhà kg có đàn ông, nên mình sẽ phải tự mình giải quyết mọi việc. Sẽ phải tập quen làm mọi việc thôi. Quả thật là hôm qua là thử thách đầu tiên khi mình "đối mặt" với lũ chuột. Không bao giờ có thể tưởng tượng được có lúc mình lại có thể làm như thế :((

Sáng nay lên lớp 3t, chiều 5t nên phải nói em Chi đi tìm thợ về sửa tủ. Thợ về kêu đồng hồ chương trình bị hỏng gì đó, thế là thay mất 420k. Tháng này đúng là tháng hao tiền, tốn của. Còn nửa tháng nữa mà mình đã hết sạch lương từ bao giờ rồi, huhu. Mà lại còn một khoản nợ to đùng nữa chứ. :((

Thôi, chả nghĩ tới tiền nữa, mệt!!!!! :)))
Em chẳng dám yêu anh đâu vì em sợ mình sẽ khóc
Những đêm dài tha thiết chờ mong
Em sẽ cố ngăn mình không nhớ
Để chẳng bao giờ dang dở trong nhau

Cuộc đời ngắn còn nỗi buồn thì sâu
Anh gần lắm rồi lại xa xôi lắm
Anh đi rồi, bỏ lại em thăm thẳm
Nhớ nhung hoài, khắc khoải đến nghìn năm

Em đã đi qua bao nỗi thăng trầm
Mà không có một bàn tay nắm chặt
Nên nỗi cô đơn chất đầy đôi mắt
Vẫn chẳng thể nào dám níu tay anh...
Em như con chim bị thương sợ cành cong
Khao khát yêu mà không thể chạm tới
Giữa cuộc đời nhiều lo toan, mệt mỏi
Em bỗng thèm nhiều lắm- một bờ vai

Phủ lên em những ác mộng đêm dài
Một quá khứ cả đời em sợ hãi
Trái tim em vẫn còn nhiều e ngại
Trước tình anh say đắm, nồng nàn....
Cuối cùng,cũng đã đủ can đảm để từ bỏ...Cái cảm giác thất bại kg dễ dàng gì để vượt qua. Nhưng, có lẽ kg thể khác được nữa. Mọi chuyện đã an bài rồi. Âu cũng là số phận. Một ngày nào đó, có thể mình sẽ hối tiếc về điều này, hoặc có thể không. Nhưng mỗi câu chuyện, mỗi con người đều có những thời khắc lịch sử riêng. Mình tin rằng, mình sẽ sống tốt dù còn chông chênh...
Choàng Chöõ Bính vaø Vôï Tuoåi Thìn


Thì chaúng khaùc naøo chim maéc baãy, eùn laïc ñaøn, ghe caïn nöôùc vaø phaûi chia lìa trong luùc nöõa ñôøi. Choàng cheát tröôùc vôï.


Caûnh ly haän, traêng khuya gíoù sôùm,
Loøng caûm thöông khoaûng vaéng ñeâm tröôøng.
Naõo noàng taâm söï theâ löông,
Ñöôøng ñôøi möa gíoù, sôùm chieàu vaéng anh!
Ngaãm suy muoân daëm coõi ñôøi,
Böôùc ñi moät böôùc, ngaäm nguøi cho thaân!



Choàng Cung Caøn - Vôï Cung Ly

Tuyeät Maïng

Choàng caøn laáy vôï cung Ly
Nôï duyeân caàm chaéc saàu bi khoùc thaàm!
AÙi aân lôõ nhòp saéc caàm,
Môùi hay caên kieáp soá phaàn haãm hiu!

Lời Giải Đoán


Bổn Mạng: Mọi việc mà bạn đang suy tính nên thực hiện. Quẻ này là quẻ tốt và thuận lợi, bạn được kết quả này là do uy tín hoặc phúc đức của bạn đã gieo trồng ở quá khứ. Bạn có cuộc ra đi bất ngờ ngoài dự tính do công việc thay đổi hoặc phải quay về chốn cũ, gặp lại người xưa, bạn cũ, hoặc gặp lại người thân, đoàn tụ gia đình. Nếu bạn muốn thay đổi hoàn cảnh hoặc công việc, nghề nghiệp thì nên chọn lại nơi xưa, nhà xưa, nghề cũ, công việc cũ tốt hơn là chỗ ở mới hoặc công việc mới.

Tài Lộc: Có tài lộc. Tuy rằng bạn rất cực nhọc do phải hay di chuyển, hoặc phải tính toán nhiều nhưng nếu không như vậy sẽ không thích hợp với thời vận của bạn. Bạn càng đi ra ngoài, hoặc càng có nhiều ý tưởng sáng tạo, đổi mới thì cơ hội tốt đến với bạn càng nhiều. Nếu bạn ngồi yên tại chỗ thì sự thuận lợi về tiền bạc bị suy kém. Tiền bạc có được là do tài năng của bạn, cho nên bạn cứ đem hết sức mình cống hiến thì sẽ thâu đoạt được tài lộc.

Gia Đạo: Về chuyện tình cảm, bạn không nên tự ái, nóng nảy làm mất tình cảm tốt đẹp giữa hai người, bạn đừng bao giờ dứt bỏ tình cũ nghĩa xưa, nên tạo cơ hội để có sự đoàn tụ vui vẻ trong gia đình. Bạn nên có sự trao đổi tâm tình với người thân, xin ý kiến của mọi người nhờ giúp đỡ cho bạn. Ngoài ra, trong mọi quyết định bạn nên có sự độ lượng, biết tha thứ cho người khác thì lòng bạn sẽ nhẹ nhàng hơn, bạn không phải ân hận về sau. Trong gia đình có người đi xa quay trở về, hoặc bạn nhận được nhiều tin tức tốt đẹp, thành công của người thân, bè bạn, con cái hoặc có tin vui, hỷ sự.

Đã nói rằng, để tất cả ngủ yên trong sâu thẳm lòng mình...Sẽ không động vào cái nhọt bọc ấy nữa..Nhưng rồi cũng vẫn có lúc làm cho mình nhói tim như vậy. Bao ngày, bao tháng qua, mình đã không thể ăn ngon một bữa cơm, kg thể ngủ yên một giấc bình an... Bởi nghĩ và nghĩ, bởi đau và đau, bởi buồn và buồn... Điều khiến cho mình đau lòng nhất, là không giữ được gia đình cho các con. Nhưng làm sao mình có thể giữ lại? khi người ta cứ làm cho mình đau lòng và tổn thương nhiều như thế này? Ừ, mình ích kỉ lắm, bởi lòng tự trọng của mình lớn lắm, bởi mình kg dễ dàng quên đi những lời cay đắng người ta nói với mình.
Đã có những đêm, mình khóc ướt đầm gối, ngắm 2 con ngủ thật ngon và vô tư. Và tự hỏi, tại sao một hạnh phúc bình dị, giản đơn như bao nhiêu người khác mà mình không thể có được? Dù mình đã hết lòng, dù mình đã cố gắng, dù mình đã trọn lòng với gia đình nhỏ bé này??? Một tình cảm bình dị, ấm áp dành cho nhau sao lại quá khó khăn, hả mình?




Lâu lắm rồi kg sờ mó tới blog. Thật ra là trong lòng thì có quá nhiều điều để viết, nhưng rồi lại sợ động vào cái bọc nhọt đó, nó sẽ sưng tấy lên. Đành xếp tạm nó vào một góc, tận hưởng cuộc sống bình dị hàng ngày với các nàng công chúa.

Đã bắt đầu đi giảng trở lại, lớp tại chức, toàn các học viên già. Có người chỉ kém ba mình mấy tuổi thôi. Nghĩ cũng khổ thân các bác í, già rồi vẫn phải giương kính lên đọc tiếng Anh, mà các bác toàn nói rằng viết theo kiểu "truyền thần" từ trên bảng xuống. Hic, mình cũng không quá khắt khe với các lớp như thế này, vì biết rằng các bác ấy cần cái bằng để kg bị đuổi việc mà thôi. Xã hội VN mình thế đấy, xã hội của bằng cấp, dù biết thừa cái bằng đó chẳng giá trị gì ở thực tế hết. Haizz!!!

3 mẹ con đều ốm mấy hôm nay, ho, sốt, sổ mũi...Cua thì đêm không ngủ được, làm mẹ cũng khỏi ngủ. Bống lớn rồi nên ngoan hơn, biết thương mẹ và biết "chịu đựng" hơn. Nhưng dù nuôi Bống hơn 5 năm, mẹ vẫn thắt lòng mỗi cơn ho của con, vẫn thấy tim mình đau nhói. Bống lại còn bảo với ba khi gọi điện cho ba rằng "mẹ ốm, con ôm mẹ nên con bị lây đấy ba ạ" - thương Bống lắm, Bống luôn nhường em, luôn chịu thiệt thòi và suy nghĩ người lớn hơn tuổi. Có lẽ Bống cảm nhận được "tình cảnh" của ba mẹ, nên lâu lắm không thấy mẹ gọi cho ba hay ba gọi cho mẹ, thì cũng kg dám thắc mắc hay nói gì. Hôm qua mẹ gọi cho ba để nói ba qua Tây Sơn lấy cái bàn học cho con, đến lúc tắt máy, Bống bảo "con biết ngay là mẹ gọi cho ba Kều mà. Mẹ gọi cho ba Kều hả mẹ?" giọng rất hớn hở, rất vui tươi...Nghĩ thương con và tội nghiệp trái tim non nớt của con quá.

Ước gì mẹ có thể gánh hết mọi đau đớn, bệnh tật cho các con, để 2 nàng công chúa của mẹ luôn khỏe mạnh, tươi vui. Thế là mẹ hạnh phúc lắm rồi.

Cuối tuần, muốn cho các con đi chơi đâu đó, mà nắng nóng, mà mẹ thì lên lớp, mà các con thì ốm..Nên 3 mẹ con đành ôm nhau trong nhà. Mệt mỏi quá đi.
Up đoạn video Bống đi biểu diễn chào mừng khai giảng, cho ông bà ngoại và cậu Nam, mợ Lan và bạn bè của mẹ xem nhé. Mẹ ngạc nhiên với Bống lắm đấy. Bình thường ở nhà Bống hiền và nhút nhát, nhưng không ngờ con lên sân khấu rất tự tin và ..hoành tráng,hihi