Cuối cùng,cũng đã đủ can đảm để từ bỏ...Cái cảm giác thất bại kg dễ dàng gì để vượt qua. Nhưng, có lẽ kg thể khác được nữa. Mọi chuyện đã an bài rồi. Âu cũng là số phận. Một ngày nào đó, có thể mình sẽ hối tiếc về điều này, hoặc có thể không. Nhưng mỗi câu chuyện, mỗi con người đều có những thời khắc lịch sử riêng. Mình tin rằng, mình sẽ sống tốt dù còn chông chênh...
Choàng Chöõ Bính vaø Vôï Tuoåi Thìn


Thì chaúng khaùc naøo chim maéc baãy, eùn laïc ñaøn, ghe caïn nöôùc vaø phaûi chia lìa trong luùc nöõa ñôøi. Choàng cheát tröôùc vôï.


Caûnh ly haän, traêng khuya gíoù sôùm,
Loøng caûm thöông khoaûng vaéng ñeâm tröôøng.
Naõo noàng taâm söï theâ löông,
Ñöôøng ñôøi möa gíoù, sôùm chieàu vaéng anh!
Ngaãm suy muoân daëm coõi ñôøi,
Böôùc ñi moät böôùc, ngaäm nguøi cho thaân!



Choàng Cung Caøn - Vôï Cung Ly

Tuyeät Maïng

Choàng caøn laáy vôï cung Ly
Nôï duyeân caàm chaéc saàu bi khoùc thaàm!
AÙi aân lôõ nhòp saéc caàm,
Môùi hay caên kieáp soá phaàn haãm hiu!

Lời Giải Đoán


Bổn Mạng: Mọi việc mà bạn đang suy tính nên thực hiện. Quẻ này là quẻ tốt và thuận lợi, bạn được kết quả này là do uy tín hoặc phúc đức của bạn đã gieo trồng ở quá khứ. Bạn có cuộc ra đi bất ngờ ngoài dự tính do công việc thay đổi hoặc phải quay về chốn cũ, gặp lại người xưa, bạn cũ, hoặc gặp lại người thân, đoàn tụ gia đình. Nếu bạn muốn thay đổi hoàn cảnh hoặc công việc, nghề nghiệp thì nên chọn lại nơi xưa, nhà xưa, nghề cũ, công việc cũ tốt hơn là chỗ ở mới hoặc công việc mới.

Tài Lộc: Có tài lộc. Tuy rằng bạn rất cực nhọc do phải hay di chuyển, hoặc phải tính toán nhiều nhưng nếu không như vậy sẽ không thích hợp với thời vận của bạn. Bạn càng đi ra ngoài, hoặc càng có nhiều ý tưởng sáng tạo, đổi mới thì cơ hội tốt đến với bạn càng nhiều. Nếu bạn ngồi yên tại chỗ thì sự thuận lợi về tiền bạc bị suy kém. Tiền bạc có được là do tài năng của bạn, cho nên bạn cứ đem hết sức mình cống hiến thì sẽ thâu đoạt được tài lộc.

Gia Đạo: Về chuyện tình cảm, bạn không nên tự ái, nóng nảy làm mất tình cảm tốt đẹp giữa hai người, bạn đừng bao giờ dứt bỏ tình cũ nghĩa xưa, nên tạo cơ hội để có sự đoàn tụ vui vẻ trong gia đình. Bạn nên có sự trao đổi tâm tình với người thân, xin ý kiến của mọi người nhờ giúp đỡ cho bạn. Ngoài ra, trong mọi quyết định bạn nên có sự độ lượng, biết tha thứ cho người khác thì lòng bạn sẽ nhẹ nhàng hơn, bạn không phải ân hận về sau. Trong gia đình có người đi xa quay trở về, hoặc bạn nhận được nhiều tin tức tốt đẹp, thành công của người thân, bè bạn, con cái hoặc có tin vui, hỷ sự.

Đã nói rằng, để tất cả ngủ yên trong sâu thẳm lòng mình...Sẽ không động vào cái nhọt bọc ấy nữa..Nhưng rồi cũng vẫn có lúc làm cho mình nhói tim như vậy. Bao ngày, bao tháng qua, mình đã không thể ăn ngon một bữa cơm, kg thể ngủ yên một giấc bình an... Bởi nghĩ và nghĩ, bởi đau và đau, bởi buồn và buồn... Điều khiến cho mình đau lòng nhất, là không giữ được gia đình cho các con. Nhưng làm sao mình có thể giữ lại? khi người ta cứ làm cho mình đau lòng và tổn thương nhiều như thế này? Ừ, mình ích kỉ lắm, bởi lòng tự trọng của mình lớn lắm, bởi mình kg dễ dàng quên đi những lời cay đắng người ta nói với mình.
Đã có những đêm, mình khóc ướt đầm gối, ngắm 2 con ngủ thật ngon và vô tư. Và tự hỏi, tại sao một hạnh phúc bình dị, giản đơn như bao nhiêu người khác mà mình không thể có được? Dù mình đã hết lòng, dù mình đã cố gắng, dù mình đã trọn lòng với gia đình nhỏ bé này??? Một tình cảm bình dị, ấm áp dành cho nhau sao lại quá khó khăn, hả mình?




Lâu lắm rồi kg sờ mó tới blog. Thật ra là trong lòng thì có quá nhiều điều để viết, nhưng rồi lại sợ động vào cái bọc nhọt đó, nó sẽ sưng tấy lên. Đành xếp tạm nó vào một góc, tận hưởng cuộc sống bình dị hàng ngày với các nàng công chúa.

Đã bắt đầu đi giảng trở lại, lớp tại chức, toàn các học viên già. Có người chỉ kém ba mình mấy tuổi thôi. Nghĩ cũng khổ thân các bác í, già rồi vẫn phải giương kính lên đọc tiếng Anh, mà các bác toàn nói rằng viết theo kiểu "truyền thần" từ trên bảng xuống. Hic, mình cũng không quá khắt khe với các lớp như thế này, vì biết rằng các bác ấy cần cái bằng để kg bị đuổi việc mà thôi. Xã hội VN mình thế đấy, xã hội của bằng cấp, dù biết thừa cái bằng đó chẳng giá trị gì ở thực tế hết. Haizz!!!

3 mẹ con đều ốm mấy hôm nay, ho, sốt, sổ mũi...Cua thì đêm không ngủ được, làm mẹ cũng khỏi ngủ. Bống lớn rồi nên ngoan hơn, biết thương mẹ và biết "chịu đựng" hơn. Nhưng dù nuôi Bống hơn 5 năm, mẹ vẫn thắt lòng mỗi cơn ho của con, vẫn thấy tim mình đau nhói. Bống lại còn bảo với ba khi gọi điện cho ba rằng "mẹ ốm, con ôm mẹ nên con bị lây đấy ba ạ" - thương Bống lắm, Bống luôn nhường em, luôn chịu thiệt thòi và suy nghĩ người lớn hơn tuổi. Có lẽ Bống cảm nhận được "tình cảnh" của ba mẹ, nên lâu lắm không thấy mẹ gọi cho ba hay ba gọi cho mẹ, thì cũng kg dám thắc mắc hay nói gì. Hôm qua mẹ gọi cho ba để nói ba qua Tây Sơn lấy cái bàn học cho con, đến lúc tắt máy, Bống bảo "con biết ngay là mẹ gọi cho ba Kều mà. Mẹ gọi cho ba Kều hả mẹ?" giọng rất hớn hở, rất vui tươi...Nghĩ thương con và tội nghiệp trái tim non nớt của con quá.

Ước gì mẹ có thể gánh hết mọi đau đớn, bệnh tật cho các con, để 2 nàng công chúa của mẹ luôn khỏe mạnh, tươi vui. Thế là mẹ hạnh phúc lắm rồi.

Cuối tuần, muốn cho các con đi chơi đâu đó, mà nắng nóng, mà mẹ thì lên lớp, mà các con thì ốm..Nên 3 mẹ con đành ôm nhau trong nhà. Mệt mỏi quá đi.
Up đoạn video Bống đi biểu diễn chào mừng khai giảng, cho ông bà ngoại và cậu Nam, mợ Lan và bạn bè của mẹ xem nhé. Mẹ ngạc nhiên với Bống lắm đấy. Bình thường ở nhà Bống hiền và nhút nhát, nhưng không ngờ con lên sân khấu rất tự tin và ..hoành tráng,hihi





Tạm biệt anh và phi trường đầy gió
Những cơn mưa da diết theo mùa...
Em lỡ hẹn với bao điều nguyện ước
Có nụ hôn đầu, mằn mặn vị thời gian

Em đi nhé, chia tay nhau lưu luyến

Vòng tay ôm không đủ những chờ mong

Nhưng em biết, dù không gặp lại nữa.

Vẫn có nhau trên suốt chặng đường đời


Thì anh nhé, cuộc đời này ngắn ngủi

Và tình yêu cũng hữu hạn vô cùng

Nên đừng tiếc những gì ngọt ngào nhất

Mình đã dành nguyên vẹn để tặng nhau...


Em ra đi, mang theo một nỗi nhớ

Sẽ theo em suốt những tháng năm dài

Và trái tim cũng không ngừng thổn thức

Dù lời yêu, em đã nói được rồi....


(Nhớ...)
Những ngày này,trái tim mình thật sự hoang vắng. Thật sự cảm thấy bị tổn thương và mệt mỏi. Mình không ngờ rằng, có lúc mình có thể ĐAU đến như thế. Nhưng không sao cả. Dù sao thì cũng đã nhẹ nhõm và thanh thản hơn. Đó là DUYÊN NỢ, khi hết NỢ thì cũng là lúc hết DUYÊN mà thôi...

Nói về văn hóa chia tay, văn hóa ly hôn...Mình vẫn không hiểu đến bao giờ đàn ông Việt Nam mới vượt qua được sự ích kỉ của bản thân và cái chữ TÔI to vật vã...để nhìn nhận và cư xử với nhau đúng mực, có văn hóa và nghĩ cho tương lai của những đứa con nhỉ? Cứ chia tay là phải làm cho nhau đau sao? Phải làm cho nhau tổn thương sao?

Xã hội đã thay đổi, đã đi lên...Phụ nữ cũng cần được đối xử công bằng. Cùng đi làm, cùng chịu nhiều ảnh hưởng xã hội, nhưng còn bị stress nhiều hơn vì gánh nặng gia đình, con cái, đối nội đối ngoại... Phụ nữ cũng cần được yêu thương, chia sẻ và thấu hiểu..Chứ đâu phải cứ là phụ nữ, là một người vợ thì phải chăm sóc chồng con từng li từng tí, rồi chẳng nhận lại được một chút gì của chồng mình? Rồi lỡ có một người đàn ông nào tán tỉnh, chăm sóc, yêu thương và lỡ xao lòng, lỡ cảm động vì chồng mình chưa bao giờ dành cho mình điều đó...thì bị quy chụp là không chung thủy, là lăng loàn, là làm đĩ ư? Trời ơi! Đàn ông VN như thế đấy. Xung quanh mình biết bao nhiêu cặp đã ly hôn, bao nhiêu cặp sắp ly hôn...thì đều có một đáp số chung:Mọi tội lỗi đổ lên đầu người phụ nữ. Còn đàn ông thì vô cùng ích kỉ, tìm đủ mọi cách để dìm người vợ đã từng đầu gối tay ấp của mình xuống vũng bùn càng bẩn càng tốt, càng đen càng tốt...Suy nghĩ của những người đàn ông hèn mọn này chỉ đi thụt lùi với tiến hóa của xã hội. Mình không đánh giá cao những người đàn ông như thế.

Mình có lãng mạn không nhỉ? Nhưng mình luôn trân trọng những người đàn ông mạnh mẽ, cá tính và thật manly. Một người đàn ông biết cư xử kiểu ĐÀN ÔNG, bao dung, độ lượng và là bóng cây, là điểm tựa cho người phụ nữ mềm yếu của mình...Tiếc rằng, mình không có may mắn được gặp những người đàn ông như thế nhiều lắm trong đời...

Haizz, mai là một ngày mới. Nghĩ tới câu này là nghĩ tới em Quỳnh xinh đẹp. Mình sẽ bắt đầu ngày mới của mình thật tươi đẹp, thật nhiều niềm vui và những thú vị. Đàn ông chỉ nên dành cho những đứa con, để chúng gọi bằng BỐ, chấm hết.
Thế là đêm nay là đêm cuối ngủ ở SG, trong căn phòng bừa bộn của 3 mẹ con "tá túc" nhà em Nam, :)). Bỗng dưng cũng thấy nao lòng, cũng thấy lưu luyến SG, và cũng muốn ở thêm vài ..tuần nữa, để đi chơi vài nơi, đến thăm vài người bạn mà mình "dự định". Nhưng nếu có cho ở thêm 1 tháng nữa, chắc rồi mình cũng loay hoay việc nọ việc kia, mà không thể thực hiện được dự định của mình. Mình luôn luôn thế, nước đến chân mới nhảy. Lần này vào SG, dự định tới chơi nhà bạn bè, đi cafe SG, đi hát hò với vợ chồng em Nam, đi lang thang phố đêm...Đều không thành. Tổng kết lại hơn 1 tháng ở SG, mình mới cho con đi Đầm Sen 1 lần, đi Thảo Cầm Viên 1 lần, đi bơi 3 lần, đi shopping 2 lần...Đến chơi được duy nhất nhà mẹ Loan của em Giang, và gặp mẹ con chị Ánh. Hôm nay vợ chồng em Sơn Ý tới chơi với mình, tệ quá, mình kg ghé qua thăm bé Bột và bé Gạo của em được. Có lẽ khi nào Cua lớn hơn một chút, thì 3 mẹ con đi chơi sẽ thoải mái hơn. :P

Chiều nay, vô tình đọc được cái link bên tường nhà em Đoàn Minh Hằng, mình đã bị ám ảnh cả buổi chiều vì tâm sự của bạn ấy . Cuộc sống thật nhiều ngang trái, tóm tắt sơ sơ thì thế này: Bạn ấy và chồng có một tình yêu rất đẹp, 2 người rất rất yêu thương nhau.Nhưng lấy nhau đã 4 năm mà không có con, dù 2 người đều bình thường. Đùng một cái, trong một chuyến công tác, chồng bạn ấy đã phản bội vợ, với một cô đồng nghiệp, và cô này có thai. Thế là sóng gió nổi lên. Bạn ấy đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Và cuối cùng bạn í quyết tâm rời xa chồng, 2 người ly dị trong đau khổ tột cùng. Vì bạn í quá yêu chồng, chồng cũng quá yêu bạn ấy. Trải qua bao nhiêu đau khổ, dằn vặt, bây giờ bạn ấy đã yêu lại một người con trai khác....Thế thôi, mà mình cứ bị ám ảnh mãi. Bị trăn trở mãi. Và hơn 50 trang tâm sự của bạn í trong hơn 2 năm qua, đã làm mình rớt nước mắt. Nhưng suy cho cùng, cho dù bạn ấy đổ vỡ trong hôn nhân, thì bạn ấy cũng đã hạnh phúc vì có một tình yêu đẹp với chồng. Và người phụ nữ "cướp" chồng của bạn í kia, cho dù bây giờ đang "sở hữu" anh ta, thì cũng chỉ là cái xác, người phụ nữ đó mới đau khổ cả đời. Ngẫm lại, nếu là mình, cho dù yêu đến chết thì mình cũng sẽ không bán rẻ tình cảm và lòng tự trọng của mình như vậy được. Làm sao có thể sống bên một người đàn ông khi anh ta bị bóng ma quá khứ đè quá nặng, và khi anh ta thật ra chẳng có tình cảm gì với mình (mà chỉ vì đứa con thôi!!!) - Hi vọng bạn ấy sẽ có một happy ending với chàng trai đang yêu bạn ấy hết lòng.

Chẳng hiểu sao, khi nghe, hay đọc một chuyện tình đẹp, mình lại thấy bồi hồi, nao lòng và có gì đó như là một điểm tựa, một niềm tin rằng, trên đời này vẫn còn lại những điều tốt đẹp. Còn lại những tình cảm chân thành.

Ấy, mở ngoặc, đó là vở chèo tớ mới xem tối nay, chứ không phải là oan khuất gì của tớ..hihi

Lâu lắm rồi mới đi xem chèo, tối nay đi cùng mẹ.Em dâu lớn có 2 cái vé, mẹ thích đi lắm,rủ mãi chả đứa nào đi cùng, mình hóng được thế là tình nguyện đưa mẹ đi. Vì mình cũng thích xem chèo mà. Hình như càng già, thì càng hướng về "hoài cổ". Suýt nữa thì bị hủy kg đi xem được, vì cái tội gội đầu xong lấy cái lược cuốn của em dâu để sấy tóc thì nó quấn chặt vào đó,không thể nào gỡ ra được. hi
c, hai cô em dâu thay nhau xử lý, cuối cùng thì đành lấy kéo cắt đi từng cái răng lược. Đến là kinh khủng, cứ tưởng đợt này mình phải cắt đầu tém luôn í chứ.

Haizz, cuối cùng thì 2 mẹ con vừa ngồi xuống ghế thì tắt đèn, thì buổi biểu diễn bắt đầu. Mình vốn vô cùng ngưỡng mộ đạo diễn Doãn Hoàng Giang (giờ đã được phong NSND rồi). Lần nào xem những vở diễn của ông đạo diễn mình cũng thấy nao lòng. Hôm nay Quốc Anh đóng Nguyễn Trãi tuyệt quá, nghe Quốc Anh hát chèo ngọt lịm cả người.

Nhớ ngày còn bé, mới học lớp 3-4-5 gì đó, cứ có đoàn nào
về cái huyện nhỏ bé nhà mình là hôm đó 3 chị em hăng hái nấu cơm sớm, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ tinh tươm để ghi điểm với ba mẹ, rồi nháy nhau sắp cơm ăn rõ sớm, ăn xong mới mon men xin ba mẹ cho đi xem ở rạp. hì hì, có hôm thì được đi luôn, nhưng cũng có hôm thì phải dùng nội công (nước mắt) đấy. Mà hồi đó còn trẻ con, bé tí xíu, cứ ra rạp là xin người lớn cho đi kèm vào, hì hì, nhưng có tới 3 chị em, nên em Hải bé nhất toàn lẻn vào trước, rồi mình và em Nam kiếm đường vào sau. :)). Hồi đó có chú Quý nhà cô Tấm (làm cùng cơ quan mẹ) làm ở rạp, nên cũng hay năn nỉ chú cho vào. Thế, mà mình được xem biết bao nhiêu là chèo, kịch nói, cải lương...Hồi đó còn ước mơ được vào đoàn cải lương nữa chứ, xem xong là trốn ra phía sau ngó vào cánh gà để được "ngắm lại" hoàng tử, vua, công chúa...Say mê và mải miết lắm.

Có những vở,diễn ở huyện mình bao nhiêu tối là bấy nhiêu hôm mình đi xem. Nhưng xem lần nào cũng khóc ròng rã, như "Đời cô Lựu" hay "Nàng Sita" ... Ôi, không biết có phải vì những vở kịch nó
i, những vở chèo, cải lương hồi đó không, mà lớn lên mình nhạy cảm hơn với cuộc sống, mình viết nhiều hơn, mình đọc nhiều hơn..Và từ những buổi đi xem trốn vé đó, cho mình một con người đa cảm, đa sầu???

Dẫu sao thì sau này Bống và Cua lớn hơn một chút,
mình sẽ thường xuyên cho con đi xem sân khấu như thế. Nhưng giờ đi xem sân khấu là một món giải trí "sa sỉ" đấy, vé đắt kinh dị.,Mình nghĩ, không biết "nhân dân" có bao nhiêu người bỏ ra 150k/ vé xem chèo như hôm nay?

Tất nhiên với thành phố thì có thể giản đơn, nhưng với những người dân lao động thì là cả một vấn đề lớn đấ
y chứ? Ngay như mình thôi, thèm đi xem lắm, nhưng nếu không có vé được tặng, thì chắc là cũng khó lòng mua vé, hi.....hi...


Vở chèo hôm nay, mình thật sự là ngưỡng mộ tài năng của nhà thiết kế Sỹ Hoàng, anh thiết kế những bộ trang phục thật đẹp, lộng lẫy mà lại rất sang trọng, không hoa lá lòe loẹt như một số vở ngày xưa mình được xem của các đoàn chèo khác, hihi, đúng là có đầu tư thì có khác. Nghe đâu tổng đầu tư cho vở diễn lên tới 300triệu đồng cơ mà. Bán vé với giá 150k thì cũng chẳng biết bao giờ có thể thu hồi được nhỉ? :((

Mẹ mình thì cứ nức nở khen bà Nguyễn Thị Lộ, đẹp người, đẹp nết. Bà kém Nguyễn Trãi đúng 24 tuổi, nên bà chết trẻ quá, khi đó Nguyễn Trãi mới 62 tuổi, còn bà mới 38 tuổi thôi mà. Vở chèo ngắn ngủi, mà lột tả được hết cái "thần" của Nguyễn Trãi, cái TÌNH sâu sắc, mặn nồng của bà dành cho ông. Ngưỡng mộ là phải rồi. Mình lười tóm tắt lại vở chèo quá, cọp pi trên nét về đây nhé



Vở diễn do NSND Doãn Hoàng Giang đạo diễn, kịch bản phỏng theo “Đêm Ức Trai” của tác giả Lê Quang Hà, nghệ sĩ Xuân Hanh chuyển thể chèo tái hiện lại vụ án “Lệ Chi Viên”, kể lại thời kỳ ông vua trẻ Lê Thái Tông dù có tài trị nước, nhưng lại đam mê tửu sắc, để hậu cung rối ren dưới sự lũng đoạn của thứ phi Nguyễn Thị Anh. Tham vọng quyền lực khiến Nguyễn Thị Anh dùng mọi thủ đoạn chiếm đoạt ngôi báu về cho con trai mình- Hoàng tử Lê Bang Cơ…

Uyên bác, thanh tao, chính trực, vợ chồng quan Gián nghị đại phu Nguyễn Trãi và Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ trở thành cái gai nhức nhối trên bước đường hiện thực hóa những mưu đồ đen tối của phe cánh Nguyễn Thị Anh. Không chịu nổi chốn triều đình ngày một dâm ô, ngột ngạt, vợ chồng Nguyễn Trãi cáo quan về ở ẩn tại Côn Sơn, Chí Linh sống cùng người dân chân chất, chăm chỉ, đầy nghĩa khí.

Dù Nguyễn Trãi đã ở cách xa cung đình đến thế, nhưng Nguyễn Thị Anh vẫn chưa yên tâm khi người quân tử còn tồn tại trên cõi đời này. Cơ hội ngàn năm có một đã đến, vua Lê Thái Tông đi kinh lý vùng Đông Bắc, ghé vào Côn Sơn thăm Nguyễn Trãi và mời ông về lại triều đình. Khi lên thuyền trở về kinh đô, Lê Thái Tông mời Nguyễn Thị Lộ theo hầu. Trong cái đêm định mệnh đã làm nên nghi án đầy dấu hỏi của lịch sử-“Lệ chi viên”, Lê Thái Tông say rượu và đột ngột băng hà. Được dịp, Nguyễn Thị Anh và đồng đảng của bà đã khép cho Thị Lộ tội mưu sát nhà vua theo lệnh Nguyễn Trãi. Án “tru di tam tộc" giáng xuống, trở thành bi kịch oan khuất vào bậc nhất của các triều đại phong kiến Việt Nam.

Đây là một vụ án lịch sử vẫn còn gây nhiều tranh cãi về mối quan hệ giữa vua và Thị Lộ nên các nghệ sĩ có nhiều “đất” để khai thác câu chuyện lịch sử này. Lần đầu tiên, một vở chèo được dàn dựng với âm thanh, ánh sáng hiện đại bởi dàn đèn laser tạo nên hiệu ứng cho vở diễn. Với hơn 300 triệu đồng đầu tư cho 99 bộ trang phục từ dân đến vua, quan, đã được hoạ sĩ nổi tiếng Sỹ Hoàng thiết kế, khán giả được thấy những bộ trang phục đẹp lộng lẫy nhưng không loè loẹt, giản dị nhưng tinh tế và sang trọng.

Nói về điều này, NSƯT Nguyễn Thị Mùi-Giám đốc Nhà hát Chèo Hà Nội cho biết, vở diễn cũng là bước đột phá để đáp ứng yếu tố thị trường, phục vụ nhu cầu ngày càng cao của khán giả bằng việc đầu tư đến những trang thiết bị hiện đại phối hợp với những giá trị nghệ thuật truyền thống để vừa bảo tồn, vừa phát huy nền nghệ thuật chèo.

Ngoài sự đổi mới trong việc thiết kế sân khấu, khán giả còn cảm nhận sự trẻ trung qua dàn diễn viên của Nhà hát Chèo Hà Nội tham gia vở diễn này, đa phần là thế hệ 8X: Thị Lộ (Thuý Lành sinh năm 1985, mới tốt nghiệp trường Đại học Sân khấu-Điện ảnh), Tráng (Quang Dương), Thị Anh (Thanh Hiền), Hoạn quan (Quang Huy), Lê Thánh Tông (Quốc Phòng)… Đặc biệt là NSƯT Quốc Anh đã vào vai Nguyễn Trãi thật xuất thần. Nhiều năm qua, Quốc Anh được biết đến qua những vai hề méo mó, xộc xệch, nhưng Nguyễn Trãi của Quốc Anh vừa bi tráng, vừa giản dị thanh cao. Quốc Anh đã thực sự hoá thân vào nhân vật và khiến cho người ta không thể nhận ra lão “Lý Lác” nổi tiếng từng làm nên “thương hiệu” của anh.

“Oan khuất một thời” sẽ có hai đêm mở màn vào 18, 19-3, sau đó sẽ liên tục ra mắt khán giả tại sân khấu của Nhà hát Chèo Hà Nội và biểu diễn phục vụ nhân dân trong cả nước