Khi ngồi type cái entry này, mình vẫn chưa hết "bàng hoàng", hẹ..hẹ...Chả hiểu tâm trạng thế nào nữa. Mừng, nhưng lo thật nhiều.
Cái hôm vợ chồng mình kỷ niệm 3 năm ngày cưới, bằng một nồi lẩu gà. Em Phượng yêu quý đã hằm hè tớ "Liệu liệu không lại có Khoai Lang đấy" - Tớ cũng nhe nhởn cười cười, có khi là có thật. Thế mà..hôm nay cái câu hăm doạ của em Phượng đã biến thành sự thật, khi tớ suýt xỉu vì nhìn thấy 2 vạch đỏ chót, nét như sony trên que quickstick.


Tớ cứ lẩn thẩn lo lắng, nhưng rất may là khi biết tin thì bạn bè và người thân đều động viên tớ. Em Trang hôm qua khi nghe tớ nói tớ linh cảm có em bé, đã động viên tớ nhiều lắm. Em Phượng hôm nay thì bảo sẽ lên "dự án" cho Khoai Tây và Khoai Lang rồi. Bạn Huyền béo thì gọi điện mừng rú lên, động viên tớ ti tỉ thứ. Rồi bạn í bảo một câu làm tớ yên lòng hẳn "Mày cứ đẻ đi, khi nào về tao viện trợ cho mà sinh nở". Bà thông gia của tớ thì động viên "thêm con thêm lộc" rồi còn làm hẳn cái entry post toàn ảnh những em bé đáng yêu lên nữa...
Còn con gái Pota của tớ, khi nghe mẹ bảo có em bé trong bụng rồi, thì rất hớn hở. Em cũng mang cái khăn nhét vào bụng mình mà rằng "Bống cũng có em bé trong bụng này". Tớ hỏi "Con thích em trai hay em gái?" thì cô nàng nói rất dõng dạc "EM TRAI". he...he..

Ừ, bên tớ còn có gia đình, có bạn bè, có người thân cơ mà? Khó khăn rồi sẽ qua thôi, có thêm một đứa con, sẽ phải lo toan nhiều hơn, sẽ phải trách nhiệm nhiều hơn...Nhưng niềm vui thì rất rõ là rạng rỡ rồi. (Tớ thì tranh thủ mẹ chồng còn khoẻ cơ bà thông gia ạ.

P/S: Có khi lại phải làm thêm cái blog cho em Khoai Lang nhỉ (Nick của em í là SPota nhé = Sweet Potato í mà).
