Sáng tỉnh dậy rất sớm, tin nhắn đầu tiên là của học trò Linh chúc mừng SN.Chàng hỏi: “Em thích quà gì?” Ồi, thích nhỉ? Được ước thì cứ ước đại đi, ước tẹt ga đi. Này nhớ:
- Một cái màn hình máy tính mới LCD hẳn hoi nhá.
- Một cái microwave nhé.
- Một cái máy ảnh mới, để mình chụp các con nhé...
Chàng ôm mình thật chặt và một nụ hôn ngọt ngào “Cho anh khất quà vợ yêu nhé” – Mình cười hìhì…Bởi chàng có biết món quà lớn nhất chàng tặng cho em là 2 Khoai tuyệt vời lắm rồi không? Với em đó là món quà quý giá nhất, vô giá nhất đấy. Không có LCD em vẫn không sao cả, không có microwave em cũng không gầy hơn…Nhưng không có 2 Khoai yêu này thì em sẽ héo mòn, sẽ chết dần đấy chàng ạ…
2 vợ chồng đi ăn sáng, tự dưng mình muốn cắt tóc, chồng bảo nếu em không mệt thì đi. Thế là gọi phone rủ rê mọi người. Cuối cùng thì bà thông gia đồng ý làm “xe ôm” cho mình, khì..khì..yêu bà thông gia thế cơ chứ lị. 2 đứa đi ăn miến cua, rồi ra hiệu Lan Anh -34 Phủ Doãn. Chị í đã chuyên cắt tóc cho mình cả chục năm nay rồi, nhưng hôm nay Trời xui bà chị ốm đột xuất, mà không thể đi về với mái tóc cũ. Mình đã muốn làm gì là làm bằng được mà. Thế là sang hàng đối diện. Và sau hơn 1h đồng hồ vừa gội, vừa cắt…Thì mình có mái tóc thế này đây. Ớ, mà chụp trong ảnh thì không ngắn lắm nhỉ? Còn ở ngoài thì ngắn cũn cỡn luôn í.
Mái tóc này là quà SN của bà thông gia Mecghi tặng cho tớ đấy nhá. Bà bạn yêu còn muốn mua váy bầu cho tớ, nhưng 2 đứa lang thang mãi không chọn được bộ nào ưng ý hết. Với lị, tớ cũng hơi ...tiếc xiền nên thôi, khìhì... Chiều thì đã có hẹn hò với học trò yêu rồi, một bữa ăn nho nhỏ với các em. Tiếc là ngày nghỉ nên rất nhiều hs đã gọi phone chúc mừng và cáo lỗi. Tớ đi chợ, rinh về một chú ngan béo mầm 3kg nhá, rồi măng, rồi bún..Cuối cùng cô trò chúng tớ có một bữa ăn căng diều thế này đấy. Ngon tuyệt vời luôn nhá. Không phải là hs động viên cô giáo đâu, mà ngon thật í.
Rồi chúng tớ cũng có tiệc ngọt đàng hoàng nhá, hs đã mua hoa tặng tớ, mua bánh SN cho tớ, rồi thì nến, rồi thì quà...Hic...tớ xúc động vô cùng í. Đây là những học sinh yêu của tớ này:
Đây là cả nhà tớ nhá, chả hiểu sao ảnh chụp tối mờ mẫm thế? À, cái máy ảnh nhà tớ bị hỏng rùi mà, cứ phập phù, lúc được lúc không í...
Con gái đang ôm bụng mẹ để tình cảm với em bé này, còn mẹ cũng cười tít mắt vì được con yêu, vì áo bầu này là quà sinh nhật mới tinh đấy nhá.
Cả nhà mình cùng châm nến mừng SN mẹ nhé. Mẹ hạnh phúc lắm đấy.
Tớ cắt bánh này, hic...cũng hồi hộp, cũng run phết nhá. Già rùi còn "chảnh" nhỉ? 
Đây là một trong những học trò mà tớ rất yêu quý nhá. Em í xinh nhỉ? Tớ thì muốn em í thành em dâu tớ lắm í. Em Sọt nhỉ? híhí.. 
Hôm nay tớ nhận được rất rất nhiều tin nhắn, comment và tes của mọi người dành cho mình. Tớ thấy hạnh phúc lắm lắm í.
Mẹ tớ gọi phone từ SG ra, chưa năm nào mẹ quên SN tớ cả. Hồi còn bé tí, nhà tớ nghèo, không làm SN cho tớ bao giờ nhưng năm nào cứ vào SN tớ là mẹ tớ nấu một bữa cơm thật ngon cho cả nhà. Với tớ, mẹ lúc nào cũng là một người BẠN LỚN mà mỗi khi buồn, vui..tớ đều tìm về "trú ngụ".Có lẽ, không có ai, không có gì có thể so sánh được tình cảm của tớ dành cho mẹ. Tớ yêu mẹ tớ vô cùng. Rồi khi học cấp 3, lớn lớn một chút, thì SN là những ngày bạn bè tặng hoa, tặng quà và những lời chúc mừng ngọt ngào…
Tớ chỉ có SN thật sự là năm tớ đi thi ĐH, hồi í vừa thi xong trường ĐH Tổng hợp (nay là ĐH Khoa học xã hội và nhân văn) thì đúng vào SN tớ, năm í tớ đã có một SN thật đáng nhớ bên các chị và bạn bè thân yêu.
Năm thứ nhất ĐH, đúng 12h đêm, bạn Bi béo (trong blog roll của tớ là my dear dear friend đấy) đã tặng tớ một chú chó bông cực đẹp và một bông hồng đỏ thắm. Bạn í chiều tớ cực, lúc nào cũng như một người chị lớn của tớ í.
Rồi những năm ĐH của tớ, SN năm nào cũng ngập tràn hoa, và bạn bè. Tớ luôn cảm thấy mình hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của bạn bè, nhớ nhất là năm tớ vừa tốt nghiệp ĐH, ba mẹ tớ đều có mặt và chúc mừng SN tớ.
Tớ cũng rất nhớ SN 2003, hồi í tớ vừa “seven love” nhá. Nhưng học sinh cũng quây quần bên tớ, đốt đủ cho tớ 28 ngọn nến. Khắp nhà tớ là nến, những ngọn nến lung linh huyền ảo. Lúc đó tớ đã cảm thấy trái tim mình hồi sinh và rất xúc động.
Và năm nay, mọi người, bạn bè, người thân, gia đình, bạn blog đã mang cho tớ một niềm vui khôn tả. Những tin nhắn nhỏ bé của mọi người là niềm vui bao la của tớ, là niềm hạnh phúc không thể gọi tên của tớ. Tớ yêu mọi người nhiều lắm lắm. Mai tớ sẽ save những tin nhắn của mọi người lại nhá. Tớ muốn nói ngàn lần câu CẢM ƠN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!
Ah, cuối ngày, tớ còn nhận được tin quà của ANH TRAI VĨ ĐẠI của tớ đã chuyển về, nhưng tớ chưa kịp nhận cơ. Cảm ơn anh nhiều lắm, anh ạ.