Khi Pota tròn 3 tháng tuổi
.
3 tháng 11, 2006
1 tháng 11, 2006
Ngày nhiều niềm vui

1. Buổi sáng mở mắt, đi ăn sáng về lang thang qua phòng văn thư. Bỗng dưng nhận được quà. MỘt món quà thật tuyệt vời. Của một người cũng tuyệt vời: vừa là một nhân viên kiểu mẫu, một bà mẹ "mẫu kiểu", một nhà kiến trúc sư (mà nhà sư cũng bái lạy), một bà vợ tuyệt vời vì nửa đêm gà gáy sẵn sàng dậy nấu ăn cho chồng....Túm lại, tôi tự thấy mình cần phải học tập "đồng chí" này hơi bị nhiều (nhất là khoản là quần áo cho chồng)..hôm nay, "đồng chí" này còn thực hiện tốt một vai trò nữa, đó là NGƯỜI BẠN. Khi mà chỉ nghe tôi than thở rằng cái môi tôi hanh khô nứt nẻ, đã cấp tốc gửi tặng tôi một thỏi son dưỡng môi "Không chê vào đâu được"...Mà giá trị hơn, đó chính là tấm lòng, đó chính là sự quan tâm. Xúc động lắm đấy, MẸ HẾN ạ - chị thích gọi em cái tên mẹ HẾN thân mật hơn là ĐÀO HỒNG HẠNH, vì em trùng tên với con em dì chị, cũng tên Hạnh đấy (Hình như Hạnh nào cũng "đanh đá" như nhau nhỉ?

2. Hôm nay sinh nhật bà bạn già thân thiết của mình. Lâu lắm rồi đứa nào cũng bận bịu và xa nhau nên sinh nhật chỉ là những lời chúc bằng tin nhắn, những lời hỏi thăm bằng YM. Chợt thấy nhớ ngày xa xưa, khi hai đứa mới bước chân bỡ ngỡ vào trường ĐH SPNN (Nay là ĐH Quốc Gia rồi, nhưng mình vẫn thích cái tên Sư Phạm Ngoại Ngữ hơn). Cũng chẳng biết hai đứa thân nhau từ khi nào. Nhưng ở cái trường SPNN này thì "nó" là một trong hai đứa bạn duy nhất -và thân của mình. Hồi í, mình thì còm nhom, đen nhẻm. Còn nó thì trắng bóc, tròn tròn như củ khoai tây í (sau này mình mới biết nó nghiện khoai tây nên béo thế

Giờ mỗi đứa một con đường rồi, mình đã có một con đường riêng có Kều, có Pota đi cùng. Còn nó, vẫn một mình đi về trên con đường riêng của nó, nó vẫn nhất định không chịu cho ai đi cùng, dắt nó những lúc nó ngã, dìu nó những lúc nó mệt mỏi...Mình vẫn thương và lo cho nó nhiều lắm. Nếu đi với Bi béo, mình cảm giác được che chở, thì ở bên nó mình lại có cảm giác che chở cho nó. Khi xa nó rồi, mình vẫn canh cánh một điều làm thế nào để nó tự lo cho mình ăn uống-ngủ nghỉ???Hic...Mình lo cho nó thật đấy, thương nó thật đấy nhưng 2 đứa nói chuyện với nhau thì thế nào cũng đùa cợt và "ngoáy" nhau, he..he..Mình bảo nó lấy chồng đi, thì nó bảo bao giờ Pota lớn lên, trồng được quýt, quýt ra hoa có quả thì nó lấy chồng...Trời ơi! Tôi lạy bà, bà còn định chờ Pota lớn lên đội lễ cho bà nữa chắc. Hôm nay sinh nhật, đuổi tuổi 30 đi nhé, hôm nay là deadline cho cái "single" nhé...Hạn cho bà sang tuổi mới phải có người chăm nom, chăm sóc bà cho tôi yên tâm nhá. Hay vì bà sinh vào ngày Halloween nên "không ma nào thèm ngó" hả? (đấy, lại kích bác nhau rồi, thế mà cũng có thèm "động đậy" đâu cơ chứ?)...Loa loa! CÓ ai giúp bà bạn già của tôi không nhỉ? Xinh xắn nhé, dịu dàng nhé (tất nhiên phụ nữ nào cũng có trong mình một con sư tử, hihihi), và cái tên ĐỖ NHƯỜNG cũng đủ biết sẽ là người luôn nhường nhịn người khác thế nào rồi đấy...
Này bà, PR cho bà như thế đủ chưa nhỉ? hí..hí...
3. Hôm nay, lại nghe thêm một tin vui nữa, đã nhắc tới ở entry trước. Đó là lễ ăn hỏi của anh bạn già của mình. Trời ui! Sao tôi luôn phải "day dứt" vì bạn bè thế nhỉ? Nhưng thú thật là nghe tin bạn nào của tôi "lên đường" vào tù là tôi cũng mừng lắm lắm. Mừng hơn cả người được đi ấy. Ông bạn này của tôi cũng thế, tưởng sức ì lớn lắm rồi. Cuối cùng thì tôi cũng đã "đẩy" đi được. Mừng lắm lắm. Vui lắm lắm khi nhìn thấy nụ cười trên môi anh cùng bái lạy tổ tiên bên người vợ yêu thương và bao dung với anh vô cùng. Em phục Loan, em nể Loan vì tình yêu mà Loan dành cho anh. Tài sản quý đó anh ạ, đừng làm mất nhé. Hãy hạnh phúc và gìn giữ hạnh phúc của riêng mình, anh ạ! Tất cả đều trong tay mình. Em luôn tâm niệm điều đó. Với Loan, em tin TÌNH BẠN của chúng ta sẽ còn mãi...
4. Giờ thì ngủ thôi, đêm nay chắc ngủ ngon vì một ngày nhiều niềm vui như thế. Ngày mai bắt đầu đi giảng, bắt đầu một năm học mới, bắt đầu với những gương mặt học sinh thân yêu mới...
10.Tiếp tục thơ
Với mùa....!
Thơ này viết lâu rồi nhưng hôm nay đọc lại nó đúng tâm trạng của mình thế. Ông chồng bình thường ở nhà thì cứ cãi nhau chí choé, thế mà đi công tác cả tuần nay thì thấy nhớ nhớ...Hôm nay vẫn thấy bảo chưa về được, hic..Gửi cho ông xã bài thơ này nhá. Xem có rung rinh, động đậy gì không nhá. Mùa đông có về qua ngõ
Chung chiêng nỗi nhớ mùa thu
Hoa cúc mong manh sắc đỏ
Rơi nghiêng chiều nắng hanh vàng
Rồi ta một mình qua phố
Bỗng thèm hơi ấm bàn tay
Lạnh se- gió mùa- hương cốm
Vũ khúc thời gian qua ngày
Chiều nay gửi vào trong gió
Chút lạnh xứ Bắc la đà
Riêng cho một người viễn xứ
Môi mềm hương sữa thiết tha...
Chung chiêng nỗi nhớ mùa thu
Hoa cúc mong manh sắc đỏ
Rơi nghiêng chiều nắng hanh vàng
Rồi ta một mình qua phố
Bỗng thèm hơi ấm bàn tay
Lạnh se- gió mùa- hương cốm
Vũ khúc thời gian qua ngày
Chiều nay gửi vào trong gió
Chút lạnh xứ Bắc la đà
Riêng cho một người viễn xứ
Môi mềm hương sữa thiết tha...
31 tháng 10, 2006
9. Thơ này

Thơ của người đến sau
P/s: Đã có lúc mình sống trong tâm trạng của bài thơ này. Nhưng hôm nay post bài này lên là muốn tặng cho em Loan- người hôm qua đã cùng bái trước bàn thờ tổ tiên để làm vợ anh bạn già tên Khởi của mình. Mong hai người mãi mãi sống bên nhau hạnh phúc, để khỏi phụ công "mong mỏi" của bạn bè và người thân. Nhá! Em biết ngày xưa anh đã từng yêu
Chị ấy dịu dàng, dễ thương...
Có thể...
Chị ấy luôn nói với anh những lời nhỏ nhẹ
Chẳng giống như em
Trẻ con - nông nổi- dại khờ....
Em chẳng dễ thương như những câu thơ
Anh đọc một lần rồi quên mất
Em cũng chẳng bao dung như BIỂN
Vì BIỂN chẳng duy nhất một con thuyền
Nên em vẫn mãi là EM
Những vui buồn - hờn ghen- rất đỗi thường tình
Những nhớ thương bình dị như lòng đất
Biết yêu anh và biết được anh yêu
Em từng đêm thả những ánh sao xanh
Thầm cầu nguyện cho mình hạnh phúc
Dẫu em biết có nhiều vị mặn nước mắt
Của những tháng ngày chờ mong...
Tình yêu của em chẳng thể sánh với đại dương
(Vì đại dương vẫn còn là quá nhỏ)
Cũng chẳng thể sánh với chiều dài trái đất
Nhưng em tin, trong anh "EM LÀ DUY NHẤT"
Chúng mình mãi là vị ngọt trong nhau
Dẫu anh ở đâu
Người yêu hỡi
Sẽ có em mỗi lúc vui buồn
Sẽ có em, cả những ghen hờn
Những tủi hờn- trẻ con- nông nổi
Những khát khao, ước nguyện không nói
Nhưng sẽ chẳng chị nào yêu anh nhiều như em đã yêu anh....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)