19 tháng 6, 2009

Mệt

Hôm nay đến hẹn đi nộp tiền đặt cọc để đấu thầu mua đất của thành phố. Mình đi thì đi vậy thôi, chứ cũng chẳng hi vọng gì. Đã biết là rất đông, nên chẳng dại gì đi từ sáng. Mãi gần 5h chiều mới lọ mọ tới, vẫn đông khủng khiếp. Chen mãi mới vào được cái bàn viết phiếu thu. Chờ mỏi cẳng luôn. Xung quanh toàn người và người. Mấy cái quạt to hoạt động hết công suất mà không ăn thua gì hết. Mình đứng một lúc đã hoa mắt, chóng mặt rồi. Xung quanh toàn là đàn ông. Tự dưng thấy tủi cái thân đàn bà của mình quá. Việc gì cũng phải làm... Rồi tự dưng thấy chán, tự dưng thấy mệt mỏi, thấy muốn bỏ cuộc. Nhưng nghĩ tới Bống và Cua nên lại cố. Gần 2h đồng hồ mới nộp xong 2 cái bộ hồ sơ. Lững thững đi bộ về chờ em Huyền đón mà mệt rũ cả người. Đấy là mới qua công đoạn sơ cua thôi. Đến 24 này mới là vào cuộc chiến thật sự...
Giờ mà đấu thầu được đất cũng lo. Làm sao lo được 70% giá trị đất để trả cho nhà nước trước bây giờ? :(. Mà không đấu được thì lại buồn.

ÔI, bao giờ mình mới được làm một người phụ nữ đích thực nhỉ?

18 tháng 6, 2009

Đánh dấu


Hôm nay là ngày vừa rất tệ. Nhưng lại cũng rất vui. Phải đánh dấu vào đây như một mốc SON trong cuộc đời. Mình yêu ngày 18.06. Yêu. Và nhớ!

Hi vọng ngày mai cũng vui. Hi vọng giấc mơ trở thành sự thật.

(Pic: Chiều muộn, thật bình yên..)

Tránh xa những thị phi.....

Gửi những người dưng (và rỗi việc, và thừa hơi...)

Sinh ra làm con người, ai cũng có mong muốn được ăn ngon, được mặc đẹp, được đi chơi. Thì em đây cũng chẳng phải gỗ đá để kg có những "đức tính" đó đâu nhé. EM bản tính ham chơi, bản tính thích làm đẹp, thích được ăn ngon...Nên, cho dù em rất nghèo, cho dù em còn khó khăn, cho dù em có cả đống việc đổ ụp vào người...Thì ai đó vẫn luôn nhìn thấy em mặc đẹp,, vẫn luôn nhìn thấy em cười tươi, vẫn luôn nhìn thấy em thỉnh thoảng dắt con đi ăn hàng....Bởi vì em luôn nghĩ, em làm việc, em kiếm tiền cũng là để em SỐNG chứ không phải là chỉ để TỒN TẠI đâu nhé. À, mà cũng không hiểu sao, em từ nhỏ đã thích đi chơi, thích khám phá, thích tìm hiểu. Nên ngay từ lúc em học ĐH,
em đã du ngoạn khắp nơi rồi đấy. Chỉ cần khoác balô là lên đường thôi. Ba mẹ em rất ủng hộ em việc đó. Ba mẹ em tin tưởng em. Ba mẹ nói em sống cũng cần phải có hiểu biết xã hội, ba mẹ em không muốn em chỉ là một con mọt sách (hồi học cấp 3, em là học sinh khá nổi ở trường về thành tích học hành đấy). Và ngay từ khi biết làm đẹp, em đã biết tự kiếm tiền để mua sắm sách vở và quần áo cho mình. Biết tự thiết kế đồ mặc hợp với mình, mặc dù không biết may, mặc dù ước ao được tự may đồ cho mình từ thuở ấy chưa thành hiện thực bao giờ...Nhưng những bộ quần áo em mặc lên người, ai cũng nói là em diện, là em "dân chơi" :)). Em đi học ĐH, rồi em đi làm. Em vẫn giữ thói quen thích mặc đẹp. Em vẫn giữ thói quen thích ăn ngon (chỉ có ăn thì em có thể tự nấu những món ngon cho em và cho bạn bè). Bạn em í, chúng nó rất thích tụ tập ở nhà em để chờ em nấu cho ăn đấy nhé. Thế thôi, mà người dưng chẳng hiểu sao cũng than thở là em chịu khó đi chợ, chịu khó nấu nướng, với cái giọng mỉa mai, miệt thị thế nhỉ? Ô hay!

(đây, minh họa cái ảnh 2 cô
diện nhất bộ môn tiếng Anh đấy)

Xong bây giờ em đã là gái 2 con, 2 cô công chúa của em lúc nào cũng được mẹ diện đẹp. Em nghĩ, đằng nào em cũng bỏ tiền mua đồ cho con, tại sao em kg thể chọn đồ đẹp cho con nhỉ? Nên con em lúc nào cũng xinh xắn, lúc nào cũng thơm tho...Còn em, gái 2 con rồi vẫn váy áo xúng xính, vẫn tóc tai xoăn lọn trên lọn dưới...Em thấy thật tự tin mỗi khi đi ra đường, em thấy thật tự tin khi đứng trước học sinh. Học sinh của em còn xinh đẹp và trẻ trung, và mặc đẹp hơn thầy cô nhiều lắm lắm í....Tất nhiên, em nói thế không phải là em đua đòi, là em "đú" với học sinh của em đâu. Mỗi tuổi có một suy nghĩ, một phong cách sống,
một cách ăn mặc riêng mà. Nhưng thế thôi mà người dưng cũng phải thắc mắc vì sao dạo này em diện thế? Vì sao em tươi tỉnh thế? Vì sao em hớn hở thế? Rồi lại còn hỏi độp vào mặt em là hay là đang có bồ? Hay là có thằng nào nhòm ngó rồi? Ơ hay, chứ em mặc đẹp để em ngắm thôi à? Em mặc đẹp, em tươi cười, em hớn hở cũng là để zai ngắm đó chứ? Còn bồ hả? Ừ, bây giờ em mà có bồ thì em cũng mừng lắm lắm í. Vì như thế là trái tim em nó hoạt động không phải chỉ để bơm máu nữa rồi. Nó hết bị chủ nhân của nó bảo là tim gà rồi.


Thế nên người dưng ạ. Nếu thấy em mặc đẹp, thấy em cười tươi, thấy em hớn hở, thấy em xểnh ra là đi chơi, thấy em thích tụ tập bạn bè nấu nấu nướng nướng...Thì người dưng biết là em đang tận hưởng cuộc sống tươi đẹp của em đấy. Và chuyện em "có vấn đề" hay không, có "bồ" hay không thì chắc cũng kg làm người dưng giảm đi một miligram nào đâu nhỉ? Nên người dưng để cho em yên nhé, đừng vây quanh em bằng những thị phi vặt vãnh như thế nhé. EM sẽ chỉ kéo lui một bên mép của mình lên đấy, như thế nụ cười của em chắc sẽ bớt tươi đi nhiều...

Mà, một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, em vẫn muốn mình trẻ trung, xinh đẹp mãi mà..

17 tháng 6, 2009

Lại đi chơi

Vé đặt rồi. Lại ôm con đi chơi thôi. Xả stress, xả hết mọi bực bội, muộn phiền ra nhé. Rồi sẽ không nghĩ thêm gì nữa, he..he..À, sẽ chỉ nghĩ tới việc tận hưởng cuộc sống với 2 nàng công chúa của tôi thôi.
Hẹn gặp lại SG sau ngày 2/7 nhé. Bạn nào ở SG có nhã ý "chăm sóc" mẹ con tớ thì mẹ con tớ cũng chẳng nỡ lòng nào từ chối đâu nhé, hihi

Nghĩ tới đi chơi thôi, đã thấy lòng phơi phới rồi. :))

14 tháng 6, 2009

Tự cảm



- Lời nói, có thể khiến người ta xích lại gần nhau hơn.

- Lời nói, có thể khiến 2 người xa lạ trở nên gần gũi và nên duyên vợ chồng
- Lời nói có thể khiến con người có thêm nghị lực, thêm niềm tin để sống
- Lời nói, có thể khiến ai đó nhớ mong ai....
Nhưng...
- Lời nói cũng có thể khiến người ta xa nhau
- Lời nói có thể khiến 2 người bỗng trở thành kẻ thù
- Lời nói có thể khiến con người suy sụp tinh thần, thể xác...
- Và lời nói, có thể khiến 2 người là vợ chồng có thể trở thành xa lạ....

Thì..
Anh hỡi, sao chúng ta kg thể nói với nhau những lời dịu dàng? Sao chúng ta không thể nói với nhau những lời dễ nghe? Đâu phải cứ giận, cứ xả vào mặt nhau những lời cay đắng, chỉ để thỏa mãn cơn nóng giận của mình, rồi không cần biết người nghe cảm thấy như thế nào?
- Anh hỡi, anh đã làm em tổn thương nặng nề bởi những lời nói của anh đêm qua. Em có thể tha thứ nếu anh xúc phạm em, nhưng vĩnh viễn em không bao giờ tha thứ cho việc anh xúc phạm tới gia đình, tới cha em, tới những người em yêu kính nhất.
- Và, cho dù em nói rằng, có thể em tha thứ khi anh xúc phạm em, nhưng thật ra là em không dễ dàng, và không thể quên đi những lời đó. Nên anh đừng hỏi vì sao em bỗng trở nên lạnh lùng, khắt khe với anh, bỗng không muốn "lại gần, gần lại" anh nữa...
Vì, trái tim em đã tổn thương rồi. Vì, EM đã "chết" rồi. Chỉ còn là một EM hoàn toàn khác trước, là một EM không còn khái niệm về ANH nữa.

Và lúc này, em lại chợt thấy trong trái tim mình ngân nga câu hát của Trịnh "Tình yêu mật ngọt, mật ngọt trên môi. Tình yêu mật đắng, mật đắng trong đời...." Dường như với em, chưa từng có mật ngọt. Dường như với em, chỉ toàn là những mật đắng mà thôi. Thì em cũng đã bỏ lại sau lưng mình hết rồi, thì em cũng đã thấy "thân nhẹ nhàng như mây" rồi, anh ạ.

****************************************************************
Ngay khi em muốn cho anh và em một cơ hội để hàn gắn, là lúc anh cầm dao cắt đứt sợi dây kết nối mong manh giữa chúng ta rồi.
Ngay khi em muốn gần lại anh, là lúc anh chấm dứt chút tình cảm ít ỏi còn lại nơi em.
Ngay khi em tưởng rằng, em có thể tin anh, em có thể rung động lại với anh, là lúc anh giết chết những tình cảm nhen nhóm đó, là lúc anh đạp đổ niềm tin của em rồi.
*******************************************************************

Thì thôi, xin tạ ơn người...đã cho em nhận ra một chút gì đó trong cuộc đời.
Rằng, em đừng tin.
Rằng, em đừng nhìn cuộc đời màu hồng thế
Rằng, đàn ông với em chỉ là những con người di động, hoàn toàn vô nghĩa
Rằng, em sẽ vĩnh viễn khép cửa trái tim. Em sẽ sống là EM, giản đơn và an bình.

(Viết cho người dưng)

Hèn

1h sáng rồi, lẽ ra bây giờ mình đã lên giường, ngủ thật ngon rồi chứ? Thế mà đúng lúc bắt đầu một ngày mới thì lại bực mình, lại stress. Điên hết cả người. Hôm nay em Tuyết tổ chức SN, mình đã vào bếp làm những món thật ngon cho các em. Cũng chẳng có ai, toàn là hs của mình, cũng là bạn của em. Và người yêu em ở HD lên. À, có thêm Huệ và Thắng sang vui cùng nữa. Mình cũng thấy rất vui. Chỉ hơi buồn là ba Kều của Cua hẹn về làm bếp trưởng nhưng lại không về được vì bận việc. Lúc gọi điện nghe anh nói là kg về, tự dưng đã có một linh cảm gì đó khác lạ rồi. Nhưng mình vẫn kg ngờ lại là những hoài nghi, lại là những dằn vặt và nghi ngờ như vậy...Nếu cứ như thế, chúng ta sẽ vô cùng mệt mỏi, sẽ vô cùng khổ sở, người đàn ông luôn nói rằng yêu em, tin em và sẽ ...tán lại em kia ạ. Anh làm em thất vọng quá, về những tin nhắn của anh hôm nay...Mà thôi, em cũng tự an ủi là mình sẽ kg bao giờ suy nghĩ nặng nề về chuyện này nữa. Rồi mọi chuyện sẽ qua hết,anh vẫn luôn nói một câu TIME WILL TELL đó thôi. Thế nhé.

Còn cái người đàn ông mà em đã nói thẳng toẹt ra rằng, em kg còn một chút tình cảm nào với anh cả. Thì mong anh hãy hiểu điều đó là sự thật, đừng làm thêm điều gì khiến em coi thường và khinh bỉ nữa nhé. Hèn lắm.

Mà, đàn ông trên thế gian này, em ghét nhất là những người đàn ông hèn đấy.


Mình chỉ không hiểu vì sao, cứ mỗi khi mình định làm điều gì đó với ba K của Cua và Bống, nghĩa là những dự định của mình, thì kg bao giờ thành hiện thực. Không bao giờ như mong muốn. Hay là chúng ta kg còn DUYÊN với nhau nữa?

4 tháng 6, 2009

Ở trọ

Chiều đi dự lễ kết nạp Đảng viên mới. Không hiểu sao mỗi lần như vậy trong lòng mình lại nặng trĩu, lại buồn vô tả. Ừ thôi, đã coi mọi chuyện là nhẹ nhàng rồi cơ mà? Nói chuyện với em Huệ mà ứa nước mắt đấy. Cuộc sống vẫn biết là không bao giờ có được sự công bằng, vậy mà vẫn buồn. Xong rồi tất cả đi ăn gà. Mình ăn cật lực, ngon hay không chẳng cảm nhận được, nhưng cứ ăn như là quán tính, nói chuyện như là thói quen thôi. Xong rồi Huệ lại rủ mọi người đi hát, nhân dịp nhận quyết định bổ nhiệm phó chủ nhiệm Bộ môn. Ờ, lúc đó định về, nhưng Huệ ghé tai thì thầm "chị mà về thì em giết, thật ra em muốn chỉ có 2 chị em mình thôi". Mình đã hát gì nhỉ? Nhiều phết, hát đến khản cả cổ cơ mà, nhưng đi về rồi, chỉ thấy ngân nga trong mình bài "Ở trọ". Luôn luôn, lúc nào mình cũng yêu nhạc Trịnh, yêu những ca từ đẹp, da diết ở đó.

Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Cành tre ... í ... a
Dòng sông ... í ... a
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...

Ừ, suy cho cùng thì tất cả mọi vật trong cuộc đời này đâu có gì là vĩnh cửu? Cũng chỉ là một sự "ở trọ" tạm thời mà thôi. "Tôi nay ở trọ trần gian" - Mình cũng đang ở trọ trần gian đó thôi, nên thôi đừng bận bịu tới những "chuyện trần gian" nữa nhé. Trăm năm rồi cũng về chốn xa xăm cuối trời mà thôi.

Xưa kia ở đậu miền xa
Cơn gió ở trọ bao la đất trời
Miền xa ... í ... a
Trời đất ... í ... a
Nhân gian về trọ nhiều nơi
Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...

Mây kia ở đậu từng không
Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
Từng không ... í ... a
Người xinh ... í ... a
Tim em người trọ là tôi
Mai kia về chốn xa xôi cũng gần
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...

Mình bỗng nghĩ, tình yêu cũng kg phải là vĩnh cửu, tình yêu là thứ mong manh nhất. Đến và đi bất chợt, đến và đi tình cờ. Nhưng giá như có ai đó nói với mình "tim em người trọ là tôi" nhỉ? À không, mình ước có một nơi để trái tim mình nương náu, để trái tim mình khóc òa mỗi lúc buồn, mỗi lúc vui, mỗi lúc nhẹ bỗng như thế này....Thì không phải là trái tim mình đang nương náu trong trái-tim-ngây-thơ-nhỏ-bé của Bống và Cua đó thôi, về ôm con, trú ngụ trong trái tim trong sáng đó, mình mới thấy cuộc đời nhẹ nhõm và thanh thản, bình yên biết bao nhiêu.

Môi xinh ở đậu người xinh
Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều
Người xinh ... í ... a
Kiều xinh ... í ... a
Xin cho về trọ gần nhau
Mai kia dù có ra sao cũng đành
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...

Trăm năm ở đậu ngàn năm
Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn
Ngàn năm ... í ... a
Buồn như ... í ... a
Ơ hay là một vòng xinh
Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...


Đêm rồi, đêm lắm rồi. Dạo này mình có thói quen thức đêm, rất rất muộn. Mà chẳng làm gì cả, ngồi nghe nhạc, ngắm những khuôn mặt cười rạng rỡ trên YM. Và ngẫm, và nghĩ. Và dường như nhạc sĩ tài ba họ Trịnh cũng đã trải qua những đêm dài thăm thẳm, để thấu tận tâm can "Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn"??? Người đã mang theo nỗi buồn trần thế về với "trăm năm, ngàn năm" rồi. Chỉ còn mình ở đây,với bao người vẫn còn chênh vênh cảm giác "tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời" - Cuộc đời dài rộng quá. Cuộc đời có nhiều điều không thể ngờ tới được, chỉ có mình là vẫn mãi "lênh đênh" thôi, vẫn mãi chông chênh.....

Ờ, thì mình vẫn đang "ở trọ" cơ mà.




2 tháng 6, 2009

Chuyển nhà

Bố khỉ cái bọn 360, cứ dậm dọa mọi người về chuyện đánh sập cái nhà dột nát í bao nhiêu lâu nay rồi. Bây giờ mới đưa ra thông báo chính thức là sẽ close vào ngày 13 tháng 7 tới. Thế là diễn ra một cuộc di chuyển ồ ạt. Tính ra mình có vài cái blog mới rồi, nào plus, nào wordpress, rồi cái blogspot này nữa. Nhưng không hiểu sao mình vẫn thích cái blogspot này nhất, thích cái giao diện của nó, thích các tính năng tiện dụng của nó và thấy hài lòng với căn nhà mới này. Cơ mà chưa biết chừng rồi mình lại ham vui ở vài cái nhà (tạm) khác nữa.

Thôi, mạo muội copy bài viết của bạn Kazenka lên đây, để nếu bạn nào muốn chuyển nhà sang blogspot thì cứ theo hướng dẫn này nhé.

0. Dẫn nhập

Các dịch vụ blog chuyên nghiệp như Wordpress hay Blogspot đều hỗ trợ việc sao lưu dữ liệu blog và xuất (Export) dữ liệu thành file XML. Khi có sự cố với blog của mình và muốn khôi phục lại blog, người dùng có thể lấy file XML sao lưu đẩy cho dịch vụ blog thực hiện việc nhập (Import) lại dữ liệu từ file này.

Hiện nay trên Internet có trang http://vietajax.net/360exp/ hỗ trợ sao chép dữ liệu từ một trang blog Y!360 (nội dung entry, các comment, các tag..., ngoại trừ ảnh minh hoạ ở đầu entry) rồi xuất thành file XML có định dạng tương thích với việc nhập liệu vào Wordpress hoặc Blogspot.


1. Lấy file XML tương thích với việc nhập liệu từ Y!360 vào Wordpress hoặc Blogspot

Rất đơn giản, bạn chỉ cần vào trang http://vietajax.net/360exp/ và thực hiện theo các chỉ dẫn trong trang đó.

Sau bước này bạn sẽ có được 1 file XML tương thích với việc nhập liệu vào Wordpress hoặc Blogspot.

Nếu bạn muốn sử dụng Wordpress thì bạn có thể xem thêm các chỉ dẫn ở đây còn nếu muốn dùng Blogspot thì mời bạn theo dõi tiếp bước 2.


2. Nhập dữ liệu vào Blogspot

a. Bước 2a này này rất quan trọng để có thể đảm bảo việc nhập dữ liệu thành công.

Bạn vào Settings -> Comments -> đến mục Who Can Comment? và chọn "Anyone - Includes Anonymous Users" rồi nhấn SAVE SETTINGS:

tutor_blogspot_8

b. Bạn vào Settings -> Basic -> Import blog:

tutor_blogspot_8

Tiếp theo, duyệt đến file XML tương thích với việc nhập liệu vào Blogspot có được ở bước 1, gõ vào mấy con chữ xác nhận, chọn "Automatically publish all imported posts", sau đó nhấn IMPORT BLOG để thực hiện việc nhập liệu:

tutor_blogspot_9


3. Chú ý

- Khi nhập dữ liệu từ file XML, blog trên Blogspot của bạn không nhất thiết phải trống trơn, Blogspot sẽ tự động nhập thêm dữ liệu và sắp xếp lại các entry theo thứ tự ngày tháng.

- Trong quá trình Import blog, nếu có xuất hiện thông báo lỗi thì bạn vào Dashboard -> Posting -> Edit Posts để kiểm tra xem đã xuất hiện các entry mới được
nhập vào hay chưa? Nếu sau vài lần kiểm tra mà vẫn chưa thấy các entry đó xuất hiện thì bạn thực hiện lại quá trình Import. (mà quá trình này có thể phải làm đi làm làm nhiều lần, bởi vì đang xảy ra tình trạng tắc nghẽn giao thông do nhiều xe tải chờ hàng quá, he..he..)