Hiển thị các bài đăng có nhãn bonghongchotinhdau. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bonghongchotinhdau. Hiển thị tất cả bài đăng

26 tháng 5, 2011

Em ngày xưa


Em là em của ngày xưa
Cái thời vụng dại
Em chưa biết gì
Cái thời anh trồng cây si
Còn em ngúng nguẩy vừa đi vừa…lườm
Cái thời nhặt nắng vàng ươm
Em cài lên tóc,
Má hường,
Thắm môi…
Em thương tha thiết
Tình đầu
Anh thương tha thiết
Ngày sau…
Chúng mình….
(Vừa hết SV năm 3)

22 tháng 5, 2011

In the mood for love


14 năm trước, lần đầu tiên mình được tặng một lọ nước hoa "xịn" - cái lọ màu tím, núm màu xanh rất đẹp. Mùi nước hoa nồng nàn, ấm áp và ngọt ngào...Mình là đứa chưa từng dùng nước hoa trước đó dù cũng được tặng. Nhưng tới lọ nước hoa
VERONESE đó thì mình thật sự thấy yêu và giữ gìn, có lẽ cũng là do được tặng bởi một người "đặc biệt" - Lần đầu tiên đi chơi với chàng, dùng nước hoa chàng tặng mà bị chàng "chọc quê" mãi. Nhưng rồi mình...tiếc của nên không dám dùng nữa, giữ giữ gìn gìn suốt chừng đó năm. Bây giờ cái lọ vẫn còn (ôi thôi chết, mình đi vắng không biết ở nhà các em có dọn đi không? huhu), nhưng nước hoa thì đã "bay hơi" sạch sành sanh mà cái mùi nồng nàn, ngọt ngào vẫn còn vương vấn đâu đây...

Thế rồi em Chèo Bẻo tặng mình chai Miro, mình cũng rất thích, và dùng thường xuyên, mùi đó nhẹ nhàng rất thích hợp cho mùa hè.

Em Khánh ở trường tặng một chai Giò của nam, mình lại thích dùng mùi đó khi trời thật lạnh.

Và hôm nay, được dắt đi mua một chai nước hoa, đi lùng sục thành phố ĐN không biết chỗ nào bán nước hoa "xịn" nên mò vào Big C ĐN, và mình đã "chọn" em này - in the mood of love...Cái tên gọi của "em" í và cái chai đó đã "cuốn hút" mình ngay từ "cái nhìn đầu tiên" mặc dù trước đó đã được chọn cho một "em" khác.

Em in the mood of love này có hương đầu ngọt ngào vị trái cây các loại như cam Bergmot, quýt, quả dứa, chanh, dưa, nho Hy Lạp đen khiến mình cảm thấy dịu dàng và quyến luyến. Tới hương giữa thơm nồng của hoa oải hương, nhài, violet thì mình cảm thấy đúng như "tâm trạng khi yêu" - ban đầu là sự tìm hiểu và quyến luyến nhau, nhưng càng yêu thì càng thấy gần gũi, ấm áp và nồng nàn...Xuyên suốt là hương cỏ cây tự nhiên như gỗ gụ, hổ phách và tuyệt vời là mùi xạ hương khiến mình cứ vương vẫn mãi mùi của em ấy và không muốn đi tắm nữa :))

Coi như là quà tặng sớm cho SN 35 của mình nhỉ? Ối, mình đã già thế này mà vẫn được nhận quà sinh nhật tuyệt vời như vậy sao?

27 tháng 2, 2011

27/02

Đến hơn 10 năm rồi, hôm nay mình mới leo lên những bậc cầu thang thấp thấp của khu tập thể Giảng Võ. Vẫn cảm thấy mọi thứ rất gần gũi và thân quen. Vẫn cảm thấy như lần đầu tiên rón rén đi lên từng bậc cầu thang ấy với tâm trạng xao xuyến và hồi hộp. Mọi thứ gần như không thay đổi gì, chỉ những tường vôi là cũ đi, chỉ những bậc thềm là dường như mòn đi hơn vậy... Hơn 7h, mình đã ôm một bó hoa đứng trước phòng 209 gọi : "Bác ơi" và chỉ vài chục giây sau bác đã đứng trước cửa, cười rất tươi "Ôi, Giang hả?" - "Dạ, con tới chúc mừng bác ngày 27/2" - Bác vui lắm, cười mãi, bác kêu sao lâu lắm không thấy G tới chơi? Bác vẫn nhắc G suốt đấy, 2 đứa nhỏ khỏe không? ....(Ôi, bác làm mình xúc động vô cùng vì chừng đó năm rồi bác vẫn nhận ra mình, bác vẫn quan tâm tới cuộc sống của mình và biết mình đã 2 con..)

Thắp hương bác trai, mình thấy giận anh vì không cho mình biết tin khi bác mất. Mọi kí ức xưa bỗng hiện về, căn hộ 209 đã từng rất gần gũi và thân thương với mình mỗi cuối tuần. Mỗi lần tới nhà là ríu rít trò chuyện với bác gái, là ngồi bàn luận "chính trị, thời sự" với bác trai...Cũng chẳng hiểu sao 2 bác yêu quý mình đến vậy, cả chị M của anh cũng coi mình như một đứa em nhỏ, chị thường hay mua quà cho mình và rất quan tâm tới mình...

Hôm nay hẹn với chị M tuần sau sẽ qua nhà chị chơi. ^^. Nhanh quá, thời gian trôi nhanh quá. Bác gái vẫn khỏe mạnh và vui vẻ, ấm áp như ngày nào, nhưng dấu ấn thời gian cũng đã khắc sâu trên gương mặt bác, bác gầy hơn nhiều.

Mình thấy thật vui và ấm áp. Cảm ơn bác và mọi người vẫn luôn nhớ con. Con không có DUYÊN được làm con dâu bác, nhưng con luôn coi hai bác và chị M như là gia đình của mình, cho dù hơn 10 năm rồi con không ghé qua, vì "tế nhị"...

Và cảm ơn anh, mối tình đầu rất đẹp, rất trong sáng và thiêng liêng của em.... 14 năm rồi chúng ta vẫn là những người bạn tốt. Có thể chia sẻ, có thể bông đùa, có thể nói cười và thân thiết.

Cuộc sống đôi khi chỉ là những niềm vui nhỏ nhoi và đơn giản vậy, đúng không anh?

19 tháng 9, 2008

Memory- tháng 9 tự tình...




Sáng nay, đưa con đi học rồi, sau khi nạp hết một tô bún ốc rồi. Em quyết định đi...rửa xe. Cái xe đã sửa lại suốt cả tháng nay mà em kg có chút thời gian rảnh rỗi nào để đi rửa lại. Táp cái xe vào vỉa hè chờ rửa, em ghé mông sang quán cafe cạnh đó. Leo lên tầng 2, chọn cho mình một chỗ ngồi thật thoải mái. Em thích ngồi duỗi chân, dựa lưng thật thoải mái để uống...sinh tố (em đã bỏ cafe từ ngày có bầu con gái lớn rồi anh ạ). Và em...ngắm đường phố từ trên cao. Con đường vắng người, hơi heo hắt. Nhưng có lẽ vì thế mà em cảm nhận nó THU hơn. Chẳng hiểu sao, trong những khoảnh khắc như thế, trái tim em lại rất bồi hồi. Em tưởng như mình đang chìm vào một thế giới khác, một vùng kỉ niệm xa xưa với những cơn gió se se lạnh, với cái nắm tay vội vàng và lời thầm thì ngọt ngào của đêm thu ấy...

Em mở nhạc, từ cái mobile phone cũ rỉ của mình, cái mobile mà con gái em đã nghịch ngợm không ngừng mỗi khi có cơ hội, tới mức nó đã xước hết, đã mòn mỏi rồi...Nhưng em không có ý định thay thế. Em là người cực đoan và chung thuỷ, ngay cả với đồ dùng của mình. Nhưng, cho dù cái mobile của em không sành điệu, không dùng để nghe nhạc xịn, thì em vẫn thấy bồi hồi, xao xuyến khi nghe "ngày mai anh lên đường" - Cả một vùng kí ức của quán Cafe Nhân năm ấy ùa về. Những lời trêu ghẹo của bạn bè, cái lúng túng của anh, cái đỏ mặt của em...Chúng mình khi đó, "tình trong như đã, mặt ngoài còn e", anh nhỉ?

Chẳng biết có phải vì mùa thu nao lòng quá, hay vì chúng ta đã để vuột mất "cơ hội" cho nhau một nụ hôn, một vòng tay, một cái nắm tay ấm áp...Mà bây giờ, trong vùng kí ức của em, tất cả chỉ còn là một kỉ niệm, vẫn đẹp, vẫn lung linh và ngọt ngào...Em yêu gia đình mình, yêu các con của mình, bằng lòng với người đàn ông đang đi bên cạnh em...Và, em cũng yêu cái cách anh yêu gia đình, cái cách anh trân trọng quá khứ, kỉ niệm...


Và, ở đâu đó trong trái tim em, mùa thu bao giờ cũng ngọt ngào và dịu dàng, anh nhỉ? Như chính cảm xúc của em trong trung thu năm ấy. Em vẫn nhớ, những câu thơ này bật ra, khi em đang đạp xe trên đường Giảng Võ, đi qua nhà anh, trên đường đi dạy kèm về. Mùi hoa sữa nồng nàn, những lồng đèn trung thu, trăng sáng vằng vặc...Và nỗi nhớ anh đang da diết, cồn cào...Lúc ấy, em nhớ mình đã đạp xe rất chậm, rất rất chậm, như thể mình có thể hít tận sâu từng nhuỵ hoa sữa nhỏ li ti, ngọt ngào...Như thể mình có thể giơ tay ra là chạm được vào nỗi nhớ đang ở rất gần...Như thể là, em vẫn nghe tiếng anh vang vọng đâu đó trên sân ga...Hình như, lúc đó môi em mằn mặn...

Thu nhớ

Tháng 8 - Em đi trên phố
Xôn xao tiếng gió chuyển mùa
Chớm thu - heo may se lạnh
Ngỡ ngàng- mùi cốm, lá sen

Tháng 8- Trẻ con với đèn
Còn em - Với chiều và nhớ...
Vẫn nghe đâu đây hơi thở
Tiếng anh thầm thì, lạ-quen....

Mình em với chiều bình yên
Nỗi nhớ gửi đi xa lắc
Thời gian sao dài dằng dặc?
Trăng rằm- em thầm chia đôi

Trong anh nỗi nhớ có vơi?
Chiều nay hình như nắng lạ
Đường em rắc vàng sắc lá...
Nỗi nhớ gửi đi....
Không lời!
(Trung thu 1997)



Ừ, nỗi nhớ hồi đó đúng là không lời, bởi em nhút nhát, đến nhớ anh cũng không dám nói, giận hờn anh cũng không dám xịu mặt...Em chỉ im lặng, em cất giữ tình cảm của mình trong ngăn kín của trái tim...Mà anh quá xa, không thể nhìn vào mắt em để mà cảm nhận. Để rồi, một ngày thật gần, hình như cũng vào mùa thu, mình đã lặng lẽ rời xa nhau. Trong cái hụt hẫng và tự ái của em, trong cái ngác ngơ của anh...Nhưng anh vẫn không thể nào hiểu được vì sao em lại quay người...Để rồi, khi anh về rồi, em đã nức nở một mình. Và để rồi, em chắc chắn mãi mãi về sau, em vẫn thấy mình thật khờ dại, ngốc nghếch. Nhưng em biết mình yêu cái thời vụng dại ấy biết bao!!! Để rồi, mãi về sau, mỗi năm khi tháng 9 về, mùa thu nồng nàn trên phố, hương hoa sữa lùa cả vào trong những ngón tay...Em lại thấy lòng mình mềm lại, em lại thấy mình trôi về miền kí ức xa xôi đó...Có tháng 9 nhớ thương, tháng 9 lung linh, tháng 9 diệu kì, tháng 9 nông nổi, vụng dại ...

Ừ tháng 9 và mùa thu chợt đến
Gió heo may se sắt trước hiên nhà
Em tựa cửa đếm thêm mùa lá rụng
Thương một thời yêu dấu đã rời xa

Ừ tháng 9 có một lời hẹn ước
Trên sân ga người bỏ lại năm nào
Lá cứ rụng suốt mùa không nuối tiếc
Chỉ còn hương hoa sữa nôn nao

Nơi xa đó có mùa thu tháng 9
Dìu dịu thơm mùi cốm cuối chiều?
Thèm đến khóc một bàn tay nồng ấm
Lành lạnh nghe gió chuyển mùa

Ừ tháng 9 rồi người đi xa mãi
Mải mê với gió-mây-Trời...
Nên chẳng biết có một người ngóng đợi.
Trong tim còn
Lời - hò- hẹn- mùa - thu...

Lời-hò-hẹn-mùa-thu của mình đã ngủ yên trong ngăn kí ức. Kí ức đẹp tuyệt vời...Nhưng em biết, ở đâu đó trên quả địa cầu này, tháng 9 với rất nhiều người cũng là một tháng-9-tự-tình...

23 tháng 5, 2007

Viết cho thương yêu xưa

Thôi chẳng phiền anh nữa
EM về phía cơn mưa
Kỉ niệm xưa oà vỡ
Cuốn theo những dại khờ


Thôi chẳng chờ anh nữa
Em lại hoá vọng phu
Nhớ qua ngày, qua tháng
Đến héo hon thân gầy

Em nhủ lòng như thế
Mà trái tim bướng hoài
Vẫn chờ ngày- đợi tháng
Cho qua hết tàn phai...

7 tháng 1, 2007

Bông hồng tình đầu.






Tình đầu mong manh...........


Tôi quen anh trong đám cưới của một người quen, anh không có điều gì ấn tượng ngoài cái nhăn mặt ngộ nghĩnh, phụng phịu như một đứa trẻ hay hờn dỗi. Tôi nhìn anh và bật cười. Hai mươi mốt tuổi, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ con, hồn nhiên và nghịch ngợm, bướng bỉnh. Rồi tôi chơi với anh, cũng tự nhiên và vô tư như mình vốn vậy. Anh không đẹp trai nhưng có duyên. Và luôn làm tôi cười như nắc nẻ bằng những câu chuyện hài hước của anh. Mười mấy ngày quen nhau, anh đã mang cho tôi những nụ cười...Rồi anh đi, xa rất xa....Tôi lại là tôi, đôi lúc nhớ anh như nhớ một gương mặt trẻ thơ ngộ nghĩnh, hờn dỗi rồi thầm cười một mình. Không cả một ý nghĩ anh sẽ yêu tôi hay tôi sẽ yêu anh. Để rồi...thời gian hay chính anh đã làm tôi xoay chiều những ý nghĩ của mình???

Bốn tháng sau, anh về phép. Mang cho tôi rất nhiều quà, tôi liến láu kể cho anh nghe bao nhiêu chuyện không đầu không cuối. Rồi trêu chọc anh...Ngày ấy, hạ bắt đầu rụt rè trên phố. Anh gọi cho tôi "Em đi uống cafe với anh nhé" Tôi "Vâng" với anh ngoan hiền như một đứa trẻ. Có ai đó nói rằng" nếu lần đầu tiên hai người đi chơi với nhau mà gặp mưa thì sẽ gặp may mắn" . Tôi không biết mình có nên tin không? chỉ ký ức chẳng thể xoá nhoà cái đêm hôm ấy. Mưa đầu hạ nồng nàn mùi đất và lần đầu tiên bắt gặp cái nhìn anh thật lạ. Bất dưng, trái tim tôi đập lỗi nhịp, lại tự cười mình vớ vẩn. Rồi anh đi, với niềm đam mê của mình, với bầu trời và cánh én bạc. Tôi đi tiễn anh, lần đầu tiên thấy mình có cảm giác thật lạ. Tôi luống cuống, anh luống cuống. Bạn bè trêu chọc...Chẳng ai dám nói với ai điều gì. Chỉ có cái nắm tay vội vàng và ánh mắt tha thiết lúc tàu rời ga. Và tôi, thảng thốt nhìn theo đoàn tàu, lời anh gọi tên tôi rơi vào thinh lặng, vang vọng mãi mãi, mãi mãi sau này lời gọi tha thiết đó vẫn tha thiết trong trái tim và ký ức của tôi. Lần đầu tiên, tôi biết mình không níu giữ nổi trái tim. Như nhớ một điều gì vừa lạ, vừa quen, như nôn nao thật khó tả...

Bốn tháng nữa trôi qua, anh lại về phép...Chỉ một tuần nhưng tôi đủ cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc dịu dàng. Bên anh, tôi ríu rít chuyện trò như một đứa trẻ và thường dỗi hờn với anh..Anh vẫn mắng tôi trẻ con và ngốc nghếch ...Những kỷ niệm bên anh bình dị và ít ỏi. Tôi như một người keo kiệt gìn giữ chúng cho riêng mình như những kỷ niệm vô giá. Vậy mà giờ đây...chỉ còn mình tôi hoài vọng mãi về những ngày đã qua. Làm sao tôi có thể quên cái đêm trước ngày anh đi, làm sao tôi có thể quên ánh mắt, nụ cười và giọng anh thầm thì cái điều thiêng liêng ấy? Tôi đã bối rối cúi mình...Đêm ấy, trời nổi gió....
Lẽ nào lời anh nói chỉ là gió thoảng hả T? Em đã dại dột khi sống thật là mình quá phải không anh? Em đã vô tình khơi lên trong anh niềm- kiêu- hãn- đàn - ông..Em không trách anh đâu, T ạ.! Mà chỉ buồn cho mình thôi. Em đã trẻ con quá phải không? Còn anh, lại không hiểu điều đó. Anh không hiểu rằng dẫu sao em cũng vẫn mang một trái- tim- con-gái...


Tôi tình cờ đi qua phố cũ, nơi có quán cafe rợp bóng cây, hồi ấy tôi và anh ngồi bên nhau...Ký ức gọi về rát bỏng trái tim. Nghe mơ hồ lời hát ai vọng tới "Cho em một ngày, một ngày thôi. Một ngày không mưa rơi, mưa rơi buồn tủi...." Tôi đã chờ anh, cồn cào nỗi nhớ....để lúc này, anh đang ở rất gần mà lại vời vợi xa...Ngày mai anh lại đi rồi...Tôi biết mình yêu anh, rất thật từ trái tim. Tôi chấp nhận tất cả, thời gian và khoảng cách...để có anh bên mình. Tôi đã làm theo những gì trái tim mách bảo, tôi cứ ngỡ là mình có quyền...Tôi đâu biết được rằng mình khờ khạo? Tình yêu cần có nghệ thuật, mà tôi nào có sống khác mình bao giờ?

Tình yêu với tôi, không phải là một trò đùa đem ra tung hứng với nhau. Tôi đã tin anh hiểu tôi, tôi không trách giận anh đâu. Chỉ tự trách mình trẻ con, đã không gìn giữ được hạnh phúc của mình. Có phải là vì tôi chưa được "thực tập" bao giờ? Những giận hờn vô cớ, không thể gọi tên. Những lần anh gọi điện, tôi đã dỗi hờn, lụng bụng..Tôi đã làm anh mệt mỏi và buồn chán. Nhưng chẳng thể nào anh hiểu được lời từ trái tim tôi...Anh im lặng, dù đang ở HN. Tôi buồn vô cùng. Có phải cái TÔI của anh và tôi đều quá lớn không? Nên đã để hạnh phúc qua đi vô cớ? Những lý do vụn vặt mà không ai vượt qua nổi? có phải cả tôi và anh chưa đủ để hiểu và cảm thông với nhau? Nhà văn ĐTB đã viết " Tình yêu không chỉ là hai người cùng nhìn về một hướng, mà đôi lúc còn phải nhìn vào mắt nhau, để giúp nhau lấy đi những hạt bụi trong mắt"..Anh không làm được điều đó, anh không hiểu được rằng yêu nhau, người ta cần phải biết nhau hoàn thiện nữa...

Một lần anh hỏi "Em không thích người yêu chiều, phải không?" Tôi gật đầu, mà anh đâu hiểu rằng đứa con gái nào mà chả muốn được thương yêu, chiều chuộng? Tôi cũng có nhu cầu được quan tâm, chăm sóc...Còn anh, cứ lững lờ và dửng dưng như gió...Ngàn lần tôi tự hỏi "Anh có yêu tôi thật lòng không?"


Anh bảo tôi hãy quên anh đi, anh sợ tôi khổ, anh sợ tôi sẽ phải bươn chải với cuộc sống sau này vì anh. Anh thương tôi và không muốn tôi khổ. Làm sao em có thể dễ dàng thay đổi mình hả T? Em hiểu và yêu anh thật lòng. Em yêu những gì LÀ ANH. Và em muốn mình có thể sẻ chia với anh tất cả mọi điều trong cuộc sống. Em cần một điểm tựa cho trái tim mềm yếu của mình. Nhưng em biết, trái tim mình cũng đủ dũng cảm để chấp nhận sự xa cách. Cuộc sống nhà binh không cho phép anh làm những điều anh muốn. Em hiểu.....Anh nói nhiều lắm, còn tôi, thấy sống mũi của mình cay nồng. Lẽ nào anh yêu tôi thật lòng lại muốn rời xa tôi? Và cái câu hỏi cũ mèm lại xoay vần trở lại "Anh có yêu tôi không?" Em biết mình đủ can đảm đối mặt với sự thật, T ạ. Nếu không còn yêu em nữa, anh hãy nhìn thẳng vào mắt em như cái đêm anh nói lời đầu tiên. Đừng tự bao biện cho mình bằng cái gọi là tình thương, T ạ" ..


Nhưng rồi anh im lặng. Tôi không hiểu vì sao? Không hiểu anh đang nghĩ gì. Tôi vẫn tin anh không lừa dối tôi. vẫn tin anh không phải là người vô tâm, hời hợt. ..Có thể vì tự ái của anh quá cao? Chỉ vì cái đỏng đảnh con gái của tôi thôi sao?Anh không hiểu tôi. Thì làm sao tôi có thể níu giữ những gì không phải là của mình? Tôi khóc nhiều cho những kỷ niệm. Tôi không tin là anh chỉ đùa với tôi. Vì tôi đâu có lỗi gì? Tôi sẽ phải tập quen với ý nghĩ không còn có anh trong đời, không những lá thư nồng nàn hơi nắng đường băng. Tôi rồi sẽ phải xếp kỷ niệm vào một ngăn nhỏ của trái tim. Nhưng tôi biết, mình sẽ rất khó khăn để đi qua thời gian…tôi đâu phải là người dễ dàng quên lãng? Những gì đã có với anh, dù rất ngắn ngủi, dù chỉ là những ánh mắt, nụ cười, cái nắm tay rụt rè, vội vàng…em vẫn rất trân trọng như một phần cuộc đời mình, T ạ!

Giờ đây, tất cả đã ngủ yên trong tiềm thức. Anh đã lặng lẽ ra đi. Bỏ lại tôi với những kỷ niệm và những cái giật mình khi nhìn ai trên phố giống anh, khi nghe mọi người vô tình nhắc một cái tên thân thuộc…Tôi biết mình không còn đủ niềm tin để dễ dàng dành cho một ai đó nữa. Nhưng tôi thấy mình thanh thản hơn. Không còn những giận hờn, không còn những trách móc, nhớ mong…Tôi sẽ chẳng bao giờ còn được hờn giận với anh nữa dù chính điều đó đã mang anh ra khỏi tầm tay tôi..

Biết anh có còn bận lòng về những gì đã qua? Ồ, tôi tin anh, tin vào cảm nhận của mình rằng một ngày anh sẽ hiểu tôi…Dù lúc này, tôi không còn tự hỏi “Anh có dễ lãng quên những gì đã có?”

(Áo Trắng- số 88 năm 1998)

hôm nay tự dưng moi trong tủ ra cái này, thấy vui vui...Ai cũng có một "bông hồng cho tình đầu" trong trái tim, cái thời trẻ trung, ngây ngô và trong trẻo...Như ánh mắt mình chưa vướng bụi trần ấy.

14 tháng 12, 2006

Chúng tôi là chiến sĩ.....

Tuần nào cũng thế, cứ tối thứ 5 là mình phải mở bằng được VTV3 xem chương trình "Tôi là chiến sĩ"...Và lần nào thì "Tìm người thân" cũng khiến cho mình cực kỳ xúc động, xúc động tới trào nước mắt. Mình buồn cười thật đấy, xem tivi, xem phim...cứ có một hình ảnh xúc động là nước mắt cũng cứ tự trào..Hình ảnh mà mình impressed mạnh nhất là khi những "người yêu" nhận ra "người yêu"..Hôm nay không phải là những chàng chiến sĩ tìm người yêu mình, mà là những nàng chiến sĩ nhận biết người yêu...Trò chơi thật thú vị. Những chàng trai cùng làm một động tác, còn các cô gái chỉ được nhìn thấy cái bóng của họ. Nhưng rồi ai cũng tìm đúng người yêu mình. Mình nghĩ, có lẽ- bằng linh cảm, bằng trái tim yêu nhau, những cô gái sẽ nhận ra người yêu mình chính xác nhất. Và khi chàng trai chạy về phía cô gái, họ ôm hôn nhau thắm thiết...Đó là hình ảnh cực kỳ ngọt ngào và nồng ấm...Mình ước mong mọi cô gái đều được yêu thương ấm nồng như thế, để bớt đi những nước mắt khổ đau...



Mình rất yêu những anh "Bộ đội cụ Hồ". Những chàng trai trong bộ đồ lính luôn khiến cho mình rất cảm tình. Có lẽ cũng vì "mối tình cào cào bọ xít" của mình là một anh bộ đội, tình cảm trong sáng và ấm áp. Có lẽ cũng vì người bạn trai thân yêu nhất của mình là một chiến sĩ...Một tình bạn mình thật tự hào và hãnh diện...Và mỗi khi xem chương trình này, mình lại nghĩ tới bạn và nghĩ tới "chàng phi công" xa xôi...

9 tháng 10, 2006

3.Thơ

Vọng



Nếu ngày mai trên phố đông người

Gặp lại anh- chàng trai ngày ấy

Đã từng khiến trái tim em run rẩy

Em sẽ thản nhiên cười - hay lúng túng quay đi?



Nếu ngày mai chẳng còn những tình si..

Gặp lại em, anh còn nhìn như thế?

Một ngọn lửa, cháy trong anh như thể...

Đốt thiêu em suốt tháng năm dài



Ta biết rằng sẽ chẳng thể tàn phai

Hình bóng nhau trong kỷ niệm xưa cũ

Con đường xưa, tuổi 20 quên ngủ

Những bồi hồi, phấp phỏng- lần hẹn hò đầu tiên



Dẫu bây giờ trái tim không ngủ yên

Em vẫn khóc một mình trong đêm dài yên lặng

Anh đốt thuốc một mình dưới đường băng vắng

Mình thờ ơ, như thể mất nhau rồi



Nhưng em biết, chỉ cần một lời thôi

Một ánh mắt, cái chạm tay khe khẽ

Trái tim em sẽ mở tung cánh cửa

Khóc dịu dàng trên bờ vai anh....



09.05.1998





2.Thơ

Thu nhớ



Tháng 8 - Em đi trên phố

Xôn xao tiếng gió chuyển mùa

Chớm thu - heo may se lạnh

Ngỡ ngàng- mùi cốm, lá sen



Tháng 8- Trẻ con với đèn

Còn em - Với chiều và nhớ...

Vẫn nghe đâu đây hơi thở

Tiếng anh thầm thì, lạ-quen....



Mình em với chiều bình yên

Nỗi nhớ gửi đi xa lắc

Thời gian sao dài dằng dặc?

Trăng rằm- em thầm chia đôi



Trong anh nỗi nhớ có vơi?

Chiều nay hình như nắng lạ

Đường em rắc vàng sắc lá...

Nỗi nhớ gửi đi....

Không lời!

(Trung thu 1997)



*****=====*****



Nhớ



Em lặng thầm, giọt nước mắt rơi nghiêng

Nghe lặng lẽ tiếng thở dài của gió

Mơ cho mình một cánh buồm nâu đỏ

Chở những ước mơ nhỏ nhoi



Đêm se lạnh, nhớ anh chẳng thể vơi

Những nỗi niềm trĩu nặng không thể nói

Anh có tin không? Rằng em- sẽ đợi...

Dẫu biết mình phải đối mặt với thời gian



Em cô đơn, nghe tim mình thở than

Nỗi nhớ anh - Cồn lên bao dấu hỏi

Có anh bên đời rồi, vẫn hoài nghi: Có vội??

Nhưng chẳng thể nào, em khác lạ là em....

12.09.1997