16 tháng 6, 2007
June 16, 2007
À, tối qua được một phen sợ hết hồn vía. Đang ngồi blog và load ảnh cho anh Long, thì máy xì xì rồi xoẹt xoẹt, rồi chưa kịp hoàn hồn thì bụp một phát, lửa bốc lên, khói mù mịt...phía sau màn hình. Và tất nhiên là màn hình tắt ngúm. Mình vốn nhát chết, lại sợ điện giật...cứ đứng run lẩy bẩy hét thằng em họ rút phích điện, thằng ku cũng sợ quá cứ run rẩy mãi mới rút được. Thôi, xong! Hậu quả của trận sét đây mà. Nổ tụ điện nguồn màn hình rồi. Hic..hic...
22 tháng 4, 2007
22.04
4 tháng 3, 2007
Chỉ tại cái điện thoại?
Thày!
EM gọi thầy là THÀY, vì thày đang dạy em, "một chữ cũng là thày, nửa chữ cũng là thày" chứ đúng ra thì em là đồng nghiệp của thày thôi. Chúng ta cùng một hệ thống Học viện. Chỉ khác là thày ở trụ sở chính, còn em ở Phân viện thôi. Chỉ khác là thày đã là trưởng khoa, còn em chỉ là giảng viên quèn. Chỉ khác là thày đã nhiều tuổi hơn em rồi...Chỉ khác giờ em hứng thú học thêm, rồi lẽo đẽo đi học văn bằng II để "Giáo viên Ngân hàng cũng biết tí ti về ngân hàng cho đỡ xấu hổ" để bây giờ em ngồi làm học trò của thày. Nhưng hôm nay thày làm cho em thất vọng, thầy làm cho em thấy mình đúng là "con kú". Những ấn tượng tốt đẹp về thày từ trước tới giờ bỗng dưng tan biến, vì trước đây em chỉ "ngắm" thày từ xa mà thôi.
Thày!
Em cũng là cô giáo, vì thế em hiểu tâm trạng thầy cô đứng trên bục giảng thế nào? Em cũng hiểu mấy hôm nay thầy bực với lớp em vì "bọn chúng" đi học lèo tèo, đến lớp muộn, ra vào tự do...Em hiểu thầy đã ức chế vì hôm nào tới lớp cũng phải đứng ngoài cửa lớp chờ cả nửa tiếng mới thấy lác đác học trò tới (trong khi em đã gục mặt trên bàn ngủ thêm một giấc nữa)...Em hiểu thầy khó chịu thế nào vì chúng ngồi trong lớp lại lơ đễnh, chẳng nghe mình nói cái gì...Mà thú thật là có lúc em căng tai, chăm chú nghe thầy nói- cũng không hiểu thầy nói gì. !!! Vầng, em hiểu, sẽ là bực bội lắm nếu đang giảng bài mà chuông điện thoại di động lại reo lên réo rắt. Vì thế, em chưa bao giờ (cả khi em đi học và đi giảng) em lại để chuông điện thoại. Nhưng...vầng, trong cuộc sống vẫn tồn tại chữ nhưng nghĩa là cũng có lúc em đãng trí. Em nói lại là em đãng trí, chứ em hoàn toàn không cố ý. Nhất là thời gian này tâm trạng của em không được tốt. Em cứ lơ mơ như người trên mây...Thế là sáng qua, khi đang say sưa nghe thầy nói, em bỗng giật nảy người vì cái điện thoại của em nó rú lên. Em luống cuống, vội vàng tắt ngay. (hình như lúc ấy thầy có lườm em thì phải
- làm em nhột hết cả người rồi).
Vầng, thầy ạ, cái điện thoại của em đang bị khoá 1 chiều. Nên sáng nay, trong lúc chờ thầy vào lớp giảng bài, em đã mượn điện thoại của em H bàn trước để nhắn cái tin cho thằng em trai. Trước khi nhắn tin, em đã cẩn thận hỏi nó cài đặt chế độ yên lặng ở chỗ nào. Và em đã làm đúng thao tác rồi. Thế mà không hiểu sao cũng đúng lúc thầy đang nói say sưa, thì cái điện thoại trong ngăn bàn em lại rú lên (vì em chưa kịp trả lại H). Em cuống lên, rối rít tắt nó đi mà phải 3 giây sau em mới thực hiện được điều đó (vì đó không phải điện thoại của em nên em không quen dùng). Và…thày bắt đầu bài tổng sỉ vả em, mặc em đã đứng lên trình bày và xin lỗi thày, rằng do em sơ ý. Rằng em hoàn toàn không muốn làm thầy cụt hứng và ức chế khi đang giảng bài. Nhưng dường như em càng xin lỗi, thày càng hăng hái “xả” sì trét sang em hơn. Thày! Em đã ứa nước mắt ngay lúc ấy, em không nghĩ thày có thể nói em nặng lời như vậy. Em không nghĩ thầy có thể làm tổn thương long tự trọng của em như vậy. Thày! Em làm học trò tới nay gần 18 năm, chưa khi nào em làm thày cô phật long tới mức mắng mỏ em trước lớp. Em cũng chưa bao giờ bị thày cô nào ác cảm. EM nối nghiệp cô giáo, chính là nhờ cô chủ nhiệm 3 năm cấp 3 của em ngày xưa. Cô là một cô giáo tuyệt vời và rất tâm lý mà em biết, mặc dù cô rất nghiêm khắc. Nhưng chưa khi nào cô mắng chửi học sinh tới mất mặt như vậy. Cô là tấm gương cho em đấy thầy ạ. Vì thế cũng chưa khi nào em nặng lời với học trò cả. Vầng, em cũng đã dạy những lớp tại chức, có rất nhiều học trò già trẻ, lớn bé. Em cũng gặp rất nhiều tình huống như hôm nay thầy “chạm” phải. Nhưng chưa bao giờ em nổi nóng tới mức như thế cả.
Thầy, thật sự hôm nay thầy đã làm em rất upset. Em đã nói với thầy rằng em đi học để lấy kiến thức, chứ không phải chỉ để lấy cái bằng thôi đâu thầy ạ. Vì thế, thầy cũng đừng quá nặng lời. Không phải chỉ là với em hôm nay, mà chắc chắn thầy sẽ có nhiều học trò khác nữa. Em mong không ai cảm thấy “nhục” như em hôm nay nữa…
Vầng, dù sao thì nói gì thì nói, lỗi cũng là do em rồi. Hay là do cái điện thoại? Không, em không quen đổ lỗi cho người khác. Vầng, thì đúng là lỗi của em.
Thầy đã mắng em 15phút trước lớp, chắc thầy quá bức xúc. Hình như em cũng đang bức xúc quá thì phải, em nói nhiều hơn thầy rồi!!!
P/s: mà thày cũng không cần phải nói rằng "Tôi là trưởng khoa nhưng chưa bao giờ sử dụng điện thoại trong lớp,ngay cả Giám đốc gọi tôi cũng cho tay vào túi quần bấm phím tắt" Vì rõ ràng sáng qua, khi thày đang giảng bài, điện thoại của thày cũng rú lên và thày điềm nhiên mở điện thoại ra "ngắm nghía" một lúc rồi mới tắt đi. Vầng, em nghĩ là trí nhớ của em không tồi lắm.
24 tháng 9, 2006
Exam
Câu 1: Xác định những câu sau đây đúng hay sai và giải thích ngắn gọn.
1. Những người theo chủ nghĩa trọng thương luôn ủng hộ chính sách bảo hộ mậu dịch.
- Câu này em trả lời là đúng. Có giải thích ngắn gọn như thầy bảo.
2. Lợi ích thương mại chia đều cho các quốc gia.
- Câu này em mới trả lời là sai. Nhưng chưa kịp giải thích, thầy bỏ qua nhé, hè..hè..
3. Thuế quan nhập khẩu làm giảm phúc lợi của quốc gia nhỏ khi áp dụng thuế, nhưng đối với quốc gia lớn thì điều đó không rõ ràng.
- Câu này em trả lời là đúng. Nhưng giải thích không ngắn gọn mấy, vì thầy cho em chép hơi dài dòng mà, hihihi
Câu 2: Trình bày lý thuyết Chi phí cơ hội của Haberler
- Thưa thầy, câu này em chép nguyên xi những gì thầy giảng trên lớp.
Câu 3: Hàm cung và cầu trong nội địa về lúa mỳ ở Châu Âu như sau:
- Qnk = Qd- Qs = 300-8P+20-2P
Qnk = 320-10P (Đây là hàm cầu nhập khẩu phải không thầy?)
b. Xác định mức giá Châu Âu khi tự do thương mại, số lượng sản xuất, tiêu dùng và nhập khẩu lúa mỳ ở Châu Âu?
- Khi tự do thương mại: thì giá Châu Âu = giá Thế giới : Pca= Ptg
Qnk=Qxk => 320-10P =18P-100 => P= 15
Qnk = 320-10.15 = 170
=> Giá trị NK = Pnk x Qnk = 170 x 15 =2550.
- Lượng sản xuất: Qs = -20 + 2.15 = 10
- Lượng tiêu dùng: Qd = 300 - 8.15 = 180
c. Châu Âu giới hạn hạn ngạch nhập khẩu là 150 đơn vị lúa mỳ. Hãy xác định ảnh hưởng của quota nhập khẩu đến giá nội địa, sản xuất và tiêu dùng?
- Khi Châu Âu áp dụng hạn ngạch nhập khẩu là 150:
Qnk = 320-10P = 150 => P= 17.
Vậy giá nội địa lúc này tăng lên P=17.
- P=17 => Lượng sản xuất Qs = -20 + 2.17 = 14.
lượng tiêu dùng Qd = 300 - 8 .17 = 164.
Vậy Pnd tăng lên là 17 -15 = 2
Qs tăng: 14-10 = 4
Qd giảm: 180 -164 = 16
d. Tính Ảnh hưởng của quota đến thặng dư sản xuất và thặng dư tiêu dùng. Xác định doanh thu lớn nhất mà chính phủ thu được từ việc bán đấu giá giấy phép quota?
Thặng dư sản xuất: (10+14).2/2 = 24 USD = Saba'b'
Thặng dư tiêu dùng = (AC + A'C'). AA'/2 = Sa'c'ca = (164 + 180).2/2 = 344 USD
Người tiêu dùng bị thiệt -344 USD.
Doanh thu từ việc bán đấu giá giấy phép Quota:
Pnk- Pxk = lệ phí quota/ sản phẩm..........
e. Minh hoạ bằng đồ thị (cái này em đã làm ngon lành rùi)
Em mới làm đến đây thôi thày ơi, thầy chấm bài rộng rộng cái tay cho em nhờ với thầy nhé.
11 tháng 9, 2006
Bình đẳng hay không?
Trở lại chuyện bàn về bình đẳng. Mình thấy cái gì tồn tại trong cuộc sống này cũng chỉ mang tính tương đối, làm gì có chuyện bình đẳng tuyệt đối được??? Bình đẳng trong lĩnh vực nào? Và về vấn đề gì thôi. Ví dụ mình đã kể chuyện vợ chồng mình tranh luận, như thế là bình đẳng. Chứ như vấn đề các bà đưa ra trong kỳ họp Quốc hội vừa rồi là kéo dài tuổi lao động của phụ nữ bằng nam giới là 60 tuổi. Thì mình thấy là vô lý. Phụ nữ vất vả trăm đường với gia đình, nội trợ, công việc, con cái, đối nội đối ngoại...Có lần mình đã nói với ông xã rằng "Anh đi làm, có vất vả, có stress cũng chỉ do công việc gây ra thôi. Còn em, ngoài stress công việc, còn đủ mọi áp lực khác nữa..." từ đó, có vẻ ông xã biết chia sẻ hơn . Bao nhiêu người công nhân lao động vất vả, khổ cực, lại còn bắt họ làm việc tới 60 tuổi thì làm sao họ chịu nổi? Cái dự thảo luật này, chỉ thích hợp cho các bà "quan chức" thôi, ở lại để hưởng thêm bổng lộc chứ gì nữa?
Mình bảo thầy "Thầy ơi, em bây giờ cũng muốn nghỉ hưu rồi, mà chẳng ai cho nghỉ? em chả ham hố bon chen gì. Thế nên nếu có lấy ý kiến của em thì em xin luật thay đổi là cho phụ nữ nghỉ từ 50 tuổi cơ thầy ạ", hè..hè...cái em này, chả yêu lao động gì cả. Và thế là thầy kể cho cả lớp một câu chuyện cười, thầy kể một nửa - mình đã cười no ruột. Hết câu chuyện thì cả lớp rung chuyển...Kể lại câu chuyện này cho mọi người nghe và bình luận
Ngày xửa ngày xưa, phụ nữ cũng đã nghĩ tới quyền bình đẳng giới. Sau nhiều ngày cùng thảo luận với nhau về sự vất vả, khổ cực của phụ nữ (mà đàn ông thì cứ nhởn nhơ). Nên một phái đoàn phụ nữ được đặc phái lên thiên đình, trình Ngọc Hoàng. Vừa kéo lên thiên đình, đám phụ nữ đã hò hét, cổ động làm náo loạn thiên cung. Ngọc Hoàng vội chạy ra hỏi sự tình. Các bà giọng phẫn uất tâu:
-"Dạ muôn tâu Ngọc Hoàng, bất công lắm ạ, bất công lắm ạ"
- Bất công là bất công thế nào? Các ngươi bình tĩnh nói ta nghe chứ?
- Không thể như thế được, không thể như thế được.
- Không thể cái gì? các ngươi phải bình tĩnh nói ta nghe chứ?
- Dạ bẩm Ngọc Hoàng, phụ nữ chúng con vất vả trăm đường, chín tháng mang nặng rồi, lại còn đẻ đau, không chịu nổi. Trong khi đàn ông chỉ việc sản xuất và hưởng thụ thành quả thôi ạ.
- Thế các ngươi bảo ta phải làm sao? Thiên chức của phụ nữ là như thế cơ mà?
- Dạ, chúng con bẩm, chúng con xin Ngọc Hoàng chia đều ạ. Thôi thì chúng con xin mang nặng chín tháng, nhưng đẻ đau thì phải để cho bố đứa trẻ đau giúp, chứ chúng con đau lắm ạ.
- Ờ, thế cũng phức tạp nhỉ? Nhưng thôi được, ta phê chuẩn.Cũng nên san sẻ trách nhiệm cho đàn ông nữa nhỉ?
Và thế là đám phụ nữ hồ hởi ra về. Thế là từ nay ta không phải đau đẻ nữa rồi. Nhưng....chuyện phức tạp bắt đầu từ đây (có lẽ Ngọc Hoàng buột miệng mà lại dự báo đúng).
Ngày đầu tiên, một phụ nữ sinh con, cả nhà xúm đông xúm đỏ. ông bố đã được "lên dây cót tinh thần" rồi, nên chuẩn bị sẵn chai nước nóng chườm bụng, chuẩn bị sẵn sàng đối phó với cơn đau. Nhưng khi bà vợ lên bàn đẻ, ông bố vẫn nhởn nhơ. Còn nhà ...hàng xóm thì có ông kêu gào thảm thiết...hic..hic..
Cứ như thế, không biết bao nhiêu tấn kịch đã xảy ra. Nhưng kịch tính lên đỉnh điểm là khi Hoàng Hậu đẻ, Ngọc Hoàng không đau mà....Tể tướng đau. Tể tướng bị chém đầu.Ngọc Hoàng mất ngủ...
Một lần nữa, hội phụ nữ lại họp nhau. Thế này thì không ổn. Lại phải lên gặp Ngọc Hoàng thôi. Vừa thấy đám phụ nữ hôm trước, Ngọc Hoàng ngạc nhiên hỏi:
- Các ngươi còn đòi quyền bình đẳng gì nữa thế?
- Dạ không ạ. Chúng con xin Ngọc Hoàng thượng đế phê chuẩn lại luật hôm trước ạ. Xin Ngọc Hoàng lại để cho chúng con đau đẻ ạ.
- Các ngươi nói gì ta không hiểu. Ta vừa phê chuẩn chưa ráo mực cơ mà?
Sau khi nghe hội phụ nữ trình bày sự việc. Ngọc Hoàng gật gù:
- Đúng, thế này thì nguy hiểm thật.
- Dạ vâng, xin người soi xét. Hãy để chúng con tự làm, tự chịu. Như thế xã hội mới yên bình, gia đình mới hạnh phúc...Và chúng con hứa mang theo những bí mật xuống mồ....
(Nhóc lỳ ghi lại từ thầy Đỗ Minh Đức - Giảng viên trường Học viện Ngân hàng- Có mô - đi - phê cho bà con đọc dễ hiểu)