Hiển thị các bài đăng có nhãn emtrai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn emtrai. Hiển thị tất cả bài đăng

13 tháng 12, 2006

Entry for December 13, 2006- Chúc mừng em trai yêu của chị tròn 28 tuổi






Mong hai em luôn giữ được nụ cười hạnh phúc trên môi và cùng chở nhau đi đến cuối con đường nhé.


28 tuổi- em đã là một "công chức viên" nhà nước.


28 tuổi- em đã chuẩn bị đón đứa con đầu lòng chào đời.

28 tuổi- em đã là cậu của Pota

28 tuổi- em đã là bác của Hến....





Những dấu mốc "nho nhỏ" đó thôi, nhưng chị biết là với em ý nghĩa biết chừng nào rồi. Với chị, chẳng có gì thay đổi được tình cảm của chị dành cho em và Út. Và chị thật tự hào vì tình cảm chị em của chúng ta. Trong 3 chị em mình, có lẽ em là đứa cá tính khác hẳn. Út giống chị, hay nói, hay cười, hay chọc vui người khác...Nhưng Út khác chị, vì Út ít cáu kỉnh hơn chị. Còn em, điềm đạm và kiên nhẫn hơn hẳn. EM ít cáu kỉnh (dù cũng hơi khó tínhImage). Và kí ức của mọi người thì em luôn cười "mủm mỉm"...Em hiền, mọi người đều "nghĩ" thế. Nhưng chị biết em cũng rất "cá tính". Em cũng rất cẩn thận. Hồi nhỏ, mẹ nói em "bám" chị hơn bám mẹ. Nếu chị đi đâu, thì phải "trốn" không em sẽ theo chị. Cơ quan ba mẹ gọi chị em mình là "sam" và lấy tình cảm chị em mình ra làm gương cho con cái họ- những đứa trẻ trứng gà, trứng vịt suốt ngày trành choẹ nhau. Chị yêu em lắm lắm. Chị nhớ, sáng nào 2 chị em mình cũng dắt nhau đi mẫu giáo, rồi lại dắt nhau trốn về nhà trẻ chơi với Út. Hồi đó, đường xá còn an toàn chứ không có xe máy như bây giờ. Nhớ tới em, chị nhớ tới rất nhiều kỷ niệm của chị em mình. Nhớ cái lần ba mẹ đi làm, nhốt hai chị em ở trong nhà. Mẹ mua một nải chuối thắp hương, để trên mặt tủ. Em rủ chị "ị Ang ăn uối i" (Em ngọng líu, toàn bỏ phụ âm đầu). Chị sợ, không dám ăn, bảo "Ăn về mẹ đánh đấy". Em bảo "Ợ ì, em ất ỏ i ồi" (Sợ gì, em vất vỏ đi rồi). Chị vẫn nhát gan, không dám đụng vào, còn em thì điềm nhiên "chén" hết nải chuối rồi cũng điềm nhiên ném vỏ ra..cửa sổ nhà. (Em cứ nghĩ như thế là phi tang rồi, chả sợ mẹ biết, hí..hí..). Khi mẹ về, chị thì khóc lóc khai là em ăn hết nải chuối rồi, con không ăn quả nào. Còn em thì thản nhiên ngồi....nhìn mẹ. Đến mức mẹ buồn cười quá không mắng được nữa. Có lần, mẹ đi làm, luộc cho 2 chị em một nồi khoai tây. Em ăn chán, thì lật chiếu lên, rải khoai xuống và phủ chiếu ngồi lên, làm khoai nát bét khắp giường rồi cười khoái trá. Với em, đó là một "khám phá"mới mẻ, là một trò chơi thật vui...Nhiều lắm những kỉ niệm, nhiều lắm những kí ức ngọt ngào về tuổi thơ của chị em mình...Em ngọng, bỏ phụ âm đầu, nhưng thằng Thắng (cùng tuổi em, con cô Vân làm cùng mẹ) thì ngọng lại thêm chữ "th" vào mỗi từ. Thế mới có màn đối đáp của 2 đứa thế này:

- Thối thay thà Tham thăn thì? _ Tối nay nhà Nam ăn gì?
- À Am ăn Ào ào
- Nhà Nam ăn Cào cào.
- Thà Thắng thũng thăn thào thào- Nhà Thắng cũng ăn cào cào.



Hai thằng ngồi "thảo luận" ở bậc thềm, làm cho bao nhiêu người lăn ra cười. ImageImage



Chị không nhớ em hết ngọng từ khi nào, nhưng có lẽ phải tới khi vào lớp 1, đến lớp cô "rèn" mãi em mới thôi.Chị nhớ, hồi đó nhà mình rất nghèo, chị em mình phải đi đóng trấu bên kho lương thực để về đun, phải mang bao về khâu kiếm tiền, buổi tối cả nhà ngồi quây xung quanh cái "nia" để bóc lạc...Làm đủ mọi việc để giúp ba mẹ. Nhưng trẻ con thì vẫn là trẻ con, vẫn nghịch ngợm và vô tư. Thế là mỗi khi ba mẹ đi làm hết, 3 chị em lại hò nhau nhảy xuống be bờ, tát máng...Chỉ bắt được vài con sọi cờ, vài con rô ron nướng cho mèo, người thì lấm lem bùn đất nhưng rất hỉ hả...Nhà mình cạnh một con mương, bên kia là một con sông nước trong vắt( giờ thì con sông í ô nhiễm lắm rồi, bẩn lắm rồi). Thế là chiều nào 2 thằng cũng "nịnh" chị để chị cho xuống sông tắm mà không về mách ba mẹ. Có lần chị cũng đòi học bơi, 2 thằng đồng ý dạy chị, và mang chị ra giữa sông...thả. Chị uống no một bụng nước, mặt xanh như tàu lá chuối và..tới giờ vẫn chưa biết bơi.



Chị nhớ, hồi nhỏ em luôn gọi chị là "chị Giang" và xưng "Nam". Có lần thấy bạn bè chị, em chúng nó toàn gọi chị xưng em, thế là chị về bắt em cũng phải xưng "EM" với chị, chứ không được xưng "NAM" nữa. Giờ chị mới thấy mình ngốc, xưng "NAM" nghe tình cảm hơn nhiều chứ, phải không?



Chị nhớ, lần đầu tiên nhận được thư em kể chuyện về những người bạn thân, về bạn trai, bạn gái..Chị và chị Huyền béo đã ngất ngư cười, vì nhận ra em chị đã...lớn.



Chị nhớ, lần đầu tiên chị vào Sài Gòn. Em đã hoan hỉ ra ga đón chị. Em hãnh diện khoe với bạn bè về chị..Em đi với chị lúc nào cũng khoác vai chị (vì em cao hơn chị mà)...Đến nỗi chị thợ may có lần kéo chị hỏi thầm "Bạn trai ?", còn bạn bè em thì xôn xao "Nam có bạn gái ngoài Bắc vào chơi"...hé..hé..



Chị nhớ, lần em ra Hà nội, em chở chị Huyền béo đi lang thang khắp phố xá. Hai chị em đua nhau "nhận nhà"...Em bảo, cái toà nhà cao nhất Hà nội hồi í (là Deawoo) là của 2 chị em xây dựng lên...Mơ mộng một tí, có ai đánh thuế đâu, nhỉ?



Chị nhớ, năm đầu tiên em học ở Sài Gòn về, em đã chở chị đi khắp phố huyện nhà mình và hỏi chị "Chị thích ăn gì để em mua?"



Chị nhớ...Và chị nhớ....Nhiều lắm lắm những kỷ niệm của 3 chị em mình...Những kỷ niệm trải dài suốt 28 năm qua của em và 26 năm của Út...



Và chị rất cảm động, là mỗi khi khó khăn nhất, 3 chị em mình luôn chia ngọt xẻ bùi với nhau. Khi chị khó khăn nhất, em đã luôn thương yêu và giúp đỡ chị. Em luôn luôn chia sẻ với chị những khó khăn, vất vả trong cuộc sống...Với chị, vật chất lúc đó rất cần thiết, nhưng quan trọng hơn cả, là chị tự hào về tình cảm của 3 chị em mình. Vĩnh viễn không gì có thể thay thế được. Chị nhớ nhất câu nói của em năm xưa "Em không chấp nhận người bạn nào coi thường mẹ và chị" ...như thế, đủ để chị hiểu rằng với em, mẹ và chị luôn chiếm vị trí quan trọng trong trái tim em. Giờ em có vợ, có gia đình..Chị không ích kỷ đòi hỏi em phải lựa chọn vì mỗi tình cảm một khác. Nhưng chị vẫn tin gia đình luôn rất quan trọng trong mỗi chị em chúng ta, phải không em?



28 tuổi- chị biết với em tất cả mới chỉ là bắt đầu. Nhưng em đã có một khởi đầu rất tốt đẹp. Ngày mai em bước sang tuổi 29, chị mong rằng:



29 tuổi- Em vẫn mãi là một đứa con ngoan, có hiếu của ba mẹ.

29 tuổi- Em vẫn mãi là một đứa em trai thương yêu của chị.

29 tuổi- Em sẽ là một người chồng, người cha mẫu mực. Là bóng cây, điểm tựa cho vợ con em.

29 tuổi- Em vẫn sẽ là một người cậu tình cảm, yêu thương và chăm sóc Bống.

29 tuổi- Em vẫn sẽ là một người anh đầy tình cảm và trách nhiệm của vợ chồng Út.

29 tuổi- Em vẫn sẽ là một người Bác đáng kính, thương yêu và chăm lo cho Hến.

29 tuổi...Công việc của em sẽ suôn sẻ, thành đạt...



Nhiều lắm những lời chị muốn chúc em, nhưng hơn tất cả, chị mong em sẽ có một HẠNH PHÚC viên mãn, và tròn đầy...từ tất cả những lời chúc trên. Em trai yêu quý nhé. Chị rất yêu em, yêu em dâu chị, yêu em bé sắp chào đời..

27 tháng 10, 2006

Út






Mấy hôm nay nhà mình rộn rã vì Út. Và nguyên nhân mà bà chị già này vắng mặt 2 hôm trên 360 cũng là vì Út. Chạy như cờ lông công ngoài đường từ tờ mờ sáng tới 11h đêmmệt phờ người mà không hề biết mệt. Hai chị em đi mua sắm đồ đạc, dọn dẹp nhà cửa. Cô em dâu Út chỉ việc bế con về ở thôi, hic..hic...(Mình đúng là một bà chị chồng tốt bụng, hè..hè..Image).







Út tất nhiên là em Út của mình, có tên có tuổi hẳn hoi, nhưng mình vẫn thích gọi em là Út. Trong suy nghĩ, trong tình cảm của mình, em vẫn luôn là một đứa em nhỏ nhất, vẫn trẻ con và nông nổi (chả có "dáng" làm bố tẹo nào, buồn cười thế. Nhìn Út bế con, mình cứ ngỡ như Út đang chơi búp bê Image).



Út sinh ra, vào đúng lúc cả nước vô cùng khó khăn. Ba mẹ vẫn kể, lẽ ra ba mẹ chỉ định sinh có mình và em Nam thôi. Nhưng hồi đó mẹ ở Thái Bình rồi. Còn ba vẫn công tác trong Vĩnh Linh. Lần đó ba về phép khá lâu nhưng ba mẹ vẫn "kế hoạch" rất đàng hoàng đúng yêu cầu, mục đích. hì..hì...Hôm ba đi, sang Nam Định thì bị nhỡ tàu, thế là đành quay lại (thời đó phương tiện giao thông rất khó khăn nhé). Và đúng cái đêm ba quay lại đó, là đêm mẹ có Út. Khi mẹ phát hiện ra, thì Út đã thành hình hài. Mẹ thương Út nên không nỡ bỏ. Năm đó, mình mới hơn 4 tuổi, em Nam mới gần 2 tuổi. Ba lại đi xa, một mình mẹ 3 đứa con. hic..hic..Bái phục mẹ, giờ mình có mỗi Pota mà có lúc tưởng như kiệt sức...Kinh tế đất nước khó khăn, gia đình cũng khó khăn. Ba mẹ bán từ cái nồi nấu cơm tự động mang ra từ miền Nam, từ cái xe đạp để nuôi 3 chị em mà Út vẫn bị suy dinh dưỡng. Suy độ 3, cùng với một thằng bé cùng cơ quan mẹ nữa. Hai thằng bằng tuổi nhau, cùng vào viện và cùng bị bệnh viện trả về. Thằng bé kia không thể ở lại trần gian, đã bay về thiên đường. Mình tin, bé sẽ trở thành một thiên thần. Còn Út thì giống như một cái chai bị bóp méo, mẹ bế cũng sợ vì em chỉ là da bọc xương và đôi mắt rất sáng, thông minh, nhanh nhẹn...Út yêu ba mẹ, yêu anh chị nên em đã ở lại với gia đình mình...



Chuỗi ngày tuổi thơ của ba chị em, mình vẫn nhớ khi Út đi nhà trẻ, mình và em Nam đã học mẫu giáo, nhưng 2 chị em luôn trốn lớp để về nhà trẻ chơi với Út (mà khoảng cách giữa 2 nơi là hơn 1km đấy). Hồi í đường xá không đông đúc như bây giờ, không nhiều xe đạp xe máy nên 2 chị em yên tâm dắt tay nhau đi bộ. Ba chị em mình "dính" nhau như SAM vậy. Vì ba mẹ bận đi làm, nên 3 chị em ở nhà tự chăm sóc nhau. Năm mình học lớp 1, đã biết nấu nồi cơm bằng bếp dầu, biết tắm cho 2 em chờ mẹ về...Út nhỏ bé nhất nhà, nhưng em rất chăm chỉ, chịu khó. Khi mình ôn thi Đại học, khi mình đi học rồi. Em là người thay mình làm việc nhà và làm rất khéo. (Nam thì chỉ biết cắm nồi cơm điện, biết luộc rau muống, luộc trứng thôiImage). Và khi Nam cũng đi học, thì mọi việc nhà đều do em đảm nhiệm. Em rất thương mẹ, thương chị. Cái tình yêu thương của một - người-đàn-ông í. Rất tận tâm và chu đáo. Mẹ và các dì cứ luôn đùa gọi em là "thằng ở" vì em rất sạch sẽ và chu đáo. Mẹ đi làm về, thì đã có mâm cơm úp lồng bàn chờ sẵn, ăn xong mẹ đi nghỉ trưa, còn em lại rửa bát và cắp sách đi học...Quần áo của mẹ, của chị khi đi học về chơi, em cũng nhận giặt hết...Nhà trước, sân sau luôn sáng bóng, sạch sẽ...Chị nhớ, năm đó chị học hết năm 2, Nam bắt đầu thi ĐH, và em thì vào lớp 10. Hè nào, em cũng được mẹ cho lên chơi với chị, mà thời gian em lên chơi, luôn đúng vào lúc chị ôn và thi cuối năm. Thế là em cũng thành ôsin của chị luôn, hì.hì..từ đi chợ, nấu nướng, giặt giũ...Chẳng nề hà gì, miễn là chị có thời gian ôn thi và...ngủ. Có lần chị đùa, nếu về quê có ai hỏi Hà nội thế nào, thì em bảo là "Hà nội có một cái nhà 5 tầng to lắm. Mà tớ mới đi tới tầng 4 thôi" (Hồi đó chị thuê nhà ở trên tầng 4 mà)Image

Nhiều lắm những kỷ niệm về em, về những lần em chăm sóc chị cực kỳ chu đáo. Chị Hoa bạn chị mãi về sau vẫn kể lại chuyện chị ấy về nhà mình, bị ốm nên phải đi lên trường sau chị, và em đã chăm sóc chị ấy chu đáo hơn cả cô em gái chị Hoa. Và em lại rất khéo tay. Chị đi học xa, em thỉnh thoảng lại gửi cho chị một bức tượng em nặn bằng đất sét, hay em đẽo gọt bằng gỗ, em mài bằng đá...bạn bè chị cứ trầm trồ, suýt xoa...Và chị vô cùng tự hào. Khi lên chơi với chị, em sửa cho các chị cùng phòng từng cái đồng hồ hỏng, từng đôi guốc tuột quai nên ai cũng thương quý em. Vậy mà em lại thiệt thòi nhất nhà, vì gia đình khó khăn nên em luôn phải mặc lại đồ của anh Nam, luôn phải học lại sách cũ của chị để lại cho Nam rồi lại tới em...Thế mà em cũng chảbao giờ đòi hỏi, em còn mặc cả quần bò của chị "thải ra" nữa...Chị nhớ, chị thường cóp tiền mua đồ cho Nam, nhưng lại chả nghĩ là mua cho em, vì lúc nào cũng nghĩ em đã mặc đồ của Nam rồi. Thế mà khi em vào SG học ôn thi ĐH. Em đã luôn tích cóp tiền làm thêm để mua quà cho chị. Những bộ quần áo bạn bè chị cũng thán phục. Vì em luôn biết cách chọn màu, chọn kiểu phù hợp với chị. Đến ba cũng phải khen đó.



Chị rất tự hào về em, về Nam. Nhất là mỗi khi nhận thư em gửi và kể về cuộc sống, bạn bè và hoài bão...Nhưng SỐ em lận đận, thi ĐH 2 lần đều suýt soát điểm. Em đỗ Cao đẳng Ngân hàng nhưng không thèm học vì "Nhà mình anh Nam và chị Giang học ĐH, con cũng phải học ĐH". Rồi năm thứ 3 cũng toại ý em khi em đỗ ĐHKHTN HCM khoa tin. Nhưng mới học 1 học kỳ thì em chạy ra Hà nội làm ảnh kỹ thuật số cho anh Hoàng Hải (Giờ đã là tổng giám đốc PHÚ THÀNH nổi tiếng). Em chưa có một chút kinh nghiệm lẫn kiến thức, ban đầu chỉ làm chân ép ảnh, cắt ảnh...Rồi nửa đêm, khi nhân viên đã về hết, em đã tự học và trở thành một designer "cứng tay" của Phú Thành...Những nông nổi tuổi trẻ khiến em quyết định vay tiền và mở làm riêng tại Hải Phòng. Nhưng năng lực quản lý nhân sự của em còn yếu kém. Vì thế em đã đổ vỡ chuyện làm ăn. Đúng lúc đó em lại lấy vợ. Khổ sở, khó khăn trăm bề. Mẹ đã phải khóc vì thương em, vì thấy em vất vả quá. Thiệt thòi từ khi còn bé tí. Đến ngày ăn hỏi, ngày cưới cũng gặp đủ thứ trục trặc...







Mọi người xem có giống 2 bố con không ạ? Đây là em Út của tôi và cô con gái hơn 8 tháng tuổi của nó đấy ạ. Một ông bố 27 tuổi mà như thế này đây!



Nhiều chuyện xảy ra, cái tự ái đàn ông khiến em một lần nữa ra đi. Em quyết tâm vào SG làm lại từ đầu. Vợ con ở lại, trông cậy 2 bên gia đình. Con em sinh ra lại bị u máu. Mẹ mình lại một lần nữa khóc cho cháu. Mẹ quá thương 2 em. Chị cũng quá thương em. Vì em là Út, em lại giống chị khá nhiều ở tính cách thẳng thắn và rất tình cảm. Và vì thế, chị cũng thương vợ con em như là máu mủ ruột già. Chị cũng xót lòng khi thấy em quá vất vả, bươn chải trong cuộc sống. EM thậm chí chẳng kịp ăn một bữa cơm cho ngon lành...Ba mẹ, gia đình lại một lần nữa động viên, thuyết phục em ra HN làm việc và đi học thêm...Nhưng cái tự ái của người đàn ông không lo được cho vợ con, khiến cho em trở nên bướng bỉnh. Em khăng khăng không chịu ra, dù vợ em cũng thuyết phục và quyết tâm nghe gia đình đi học tại chức. Chị cũng nói hết lời với em. Ba thì hết ngọt tới tức giận. Mẹ thì héo hon...Vợ thì suy nghĩ. Em cũng cương quyết không ra. Vậy mà đùng một cái, em gọi cho chị và báo rằng em quyết định ra HN, chị tìm nhà thuê cho em...Chị vẫn nhớ cái cảm giác vợ em gọi cho chị, giọng như reo lên. Ba mẹ thì quá mừng...Thế là cả nhà rộn rã. Em về. Ba như trẻ ra. Ba nói cười liên miên. Mẹ như khoẻ lại. Mẹ hồ hởi đầy hạnh phúc...Vợ em cũng rạng ngời trong ánh mắt. Còn chị, suốt cả ngày hôm qua đi mua sắm cho em mà không biết mệt. Thật may, em thuê được nhà ngay và ngày hôm qua chuyển nhà rất đẹp, rất suôn sẻ...Chị và mẹ bảo nhau, có lẽ từ bây giờ em sẽ may mắn hơn...



Và chị, với tất cả tình yêu thương của một người chị gái, chị mong rằng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ tới với em, với Út của chị. Mãi mãi em là Út mà chị yêu thương nhất. Lo lắng nhất. Chị yêu Nam, rất yêu nhưng chị luôn yên tâm về Nam, về sự chín chắn và cuộc sống của Nam. Chính Nam đã là người giảng giải và dạy cho em về cuộc sống, về giá trị gia đình. Và Nam là người tác động lớn nhất tới quyết định ra Bắc của em.



Chị cũng hạnh phúc, vì những khi khó khăn nhất, thì chị em mình luôn luôn bên nhau, thương yêu và giúp đỡ nhau. Chị cũng hạnh phúc, vì có 2 cô em dâu mà giống như em gái. Chị mong rằng Pota, Hến, và bé Na (mẹ đã quyết định sẽ đặt nickname cho bé nhà Nam là Na đấy) sẽ thương yêu nhau như là ruột thịt một nhà.



Chị yêu gia đình mình, yêu các em và các con của chúng ta.

20 tháng 10, 2006

Những người phụ nữ trong gia đình

Ngày phụ nữ Việt Nam, mình chợt nghĩ tới những người phụ nữ trong gia đình mình. Giờ không chỉ có gia đình nhỏ của mình, còn có một gia đình lớn hơn...



Mẹ.


Mẹ là người mình yêu thương nhất, trân trọng và ngưỡng mộ nhất. Không biết bắt đầu kể về mẹ thế nào, bởi có quá nhiều điều mà mình muốn nói. Nhưng nói tới mẹ, mình lại nhớ ông ngoại. Mẹ khá giống ông ngoại, giống từ hình thức tới tính cách.

Ông mất sớm, khi mình mới đang học lớp 8. Nhưng ký ức về ông vẫn còn rất rõ. Mẹ thừa hưởng ở ông tính cần cù, chịu khó, nhẹ nhàng và tâm lý. Ông lúc nào cũng rủ rỉ rù rì. Nói phải nói trái với con với cháu. Thỉnh thoảng đông đủ gia đình, mẹ và các dì vẫn kể những kỷ niệm về ông...Với mình, mẹ đúng như một người BẠN LỚN. Mẹ yêu và lấy ba khi đang học trung cấp ngân hàng (năm đó mẹ 22 tuổi). Rồi mãi tới năm 28 tuổi, mẹ mới sinh mình. Khi đó mẹ đang học tiếp Đại học Ngân hàng.

Giờ gặp lại bạn bè mẹ, ai cũng nói mẹ rất giỏi. Vừa đi học vừa sinh con nhưng lúc nào mẹ cũng học đứng nhất nhì lớp. Mẹ đặc biệt học ngoại ngữ rất giỏi (có lẽ mình được thừa hưởng gen này của mẹ)..Khi mình được 18 tháng thì cả nhà chuyển vào Phú Yên, mẹ được giữ lại làm giảng viên của Phân viện Ngân hàng Phú Yên. Và khi mình được 2tuổi rưỡi thì mẹ sinh em Nam, 3 ngày trước khi sinh, mẹ phải vào viện vì đau mắt. Mẹ rách giác mạc và không nhìn thấy gì cả. Phải có người dìu mẹ từ khoa mắt xuống khoa sản.

Rồi cả nhà bồng bế nhau ra Bắc vào Nam chữa bệnh cho mẹ. Mình được đưa về ở với ông bà ngoại. Giờ một bên mắt mẹ gần như đã hỏng. Mình thương mẹ lắm lắm,người ta nói "Nhất đau mắt, nhì nhức răng" mà. Rồi mẹ sinh em Hải khi cả nước đang lâm vào tình trạng khó khăn. Có lẽ vì thế mà Út bị suy dinh dưỡng. Ba mẹ bươn chải, vất vả làm thêm đủ mọi nghề để nuôi 3 chị em. Dù đói khổ, mẹ luôn chăm sóc cả nhà chu đáo.

Ký ức xưa cũ trong gia đình, là mâm cơm luôn luôn đủ dinh dưỡng cho cả nhà, dù chỉ là những món ăn đơn giản, đồng quê nhưng qua bàn tay mẹ chế biến cả nhà đều ăn ngon miệng. Vì thế mà 3 chị em rất ít khi ốm đau. Rồi ba về mất sức, lo làm thêm bên ngoài nuôi cả nhà. Khi cả 3 chị em lớn hơn, học nhiều hơn thì ba đổ bể chuyện làm ăn. Gia đình lâm vào tình trạng khốn khó. Mẹ lại một mình chạy ngược chạy xuôi lo cho gia đình.

Mẹ chia sẻ với mình từng chuyện rất nhỏ ở trường, ở lớp. Khi mình viết bài, viết báo, mẹ luôn động viên khích lệ. Khi mình có nhiều thư bạn bè làm quen ở khắp nơi mẹ là người nhận thư và cùng chia sẻ với mình những lá thư đó. Có lẽ vì mẹ luôn luôn đặt niềm tin vào mình, mà lúc nào mình cũng cố gắng để giữ niềm tin của mẹ. Lúc nào mình cũng cố gắng phấn đấu để không phụ lòng tin yêu hi vọng của mẹ. Ngày mẹ bị mổ khối u tuyến thượng thận, mình đã ngồi suốt 5h đồng hồ bên ngoài phòng mổ. Thót tim lo lắng từng giây từng phút cho mẹ.

Và mình vẫn nhớ cảm giác chạy 3 bậc cầu thang lên tầng 4 thử máu, khi bác sĩ thông báo mẹ mất máu nhiều, phải có máu truyền gấp thì mới an toàn tính mạng. Mình đã vừa chạy vừa khóc. Rồi 2 tuần mẹ nằm viện, mình không rời mẹ ngày nào. Khi mình tốt nghiệp ĐH, mẹ là người đi làm từng cái hồ sơ cho mình xin việc (cả 2 em trai cũng thế, bây giờ là chồng mình cũng thế, mẹ luôn là người lo hồ sơ, giấy tờ cho cả nhà). Khi mình thi công chức, mẹ xin nghỉ làm 1 tuần, lên Hà nội lo việc ăn uống cho mình (khi đó mìnhvẫn đang làm công ty tư nhân, tối lại đi dạy kèm nên mẹ sốt ruột lắm)...

Rồi em Nam thi Đại học, em Hải mở hiệu làm riêng. Mẹ luôn luôn là người đi theo mấy chị em lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ...Đôi khi làm quân sư đắc lực cho cả ba chị em...Nói về mẹ, mình nghĩ có lẽ viết một cuốn tiểu thuyết chưa hết. Giờ mẹ lại lo cho cháu, hết cháu ngoại rồi cháu nội...

Út lấy vợ, có con rồi mà mẹ vẫn lo như hồi em còn ở nhà, nhỏ dại vậy...Ai cũng nói, giá như mình thừa hưởng được tính khéo léo, "ngoại giao giỏi" của mẹ thì tốt biết bao. Nhưng mình biết, mình cũng thừa hưởng ở mẹ nhiều điều, và có nhiều điều mình cần học thêm ở mẹ...Mình yêu mẹ,có lẽ yêu nhất trong đời. Lúc nào mình cũng luôn muốn làm mọi điều để có thể mẹ được vui hơn, hạnh phúc hơn...Nhưng đôi khi, mình vẫn làm mẹ buồn vì sự khác biệt thế hệ, vì cái tính ngang bướng và ngay thẳng của mình...Nhưng mẹ ơi, trong trái tim con, không ai và không gì có thể thay thế được mẹ...



Mẹ chồng.


Từ hồi còn con gái, mình nghe nhiều người nói về "mẹ chồng-nàng dâu", nhưng cả ngay từ khi đó, mình cũng không có cảm giác sợ sệt, nặng nề như thế. Mình chỉ nghĩ giản đơn rằng, cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi tới trái tim. Mình lại quá tự tin rằng mình sẽ có một bà mẹ chồng yêu thương mình thật lòng.

Và ấn tượng đầu tiên của mình về mẹ chồng, là một người phụ nữ nhỏ bé, bình dị, ít nói, rất hiền. Mình vô cùng "yên tâm" với suy nghĩ của mình. Mình mới về làm dâu, lại không ở cùng mẹ, nên những gì mình viết ở đây, chỉ là một phần cuộc sống của mẹ mà mình biết và cảm nhận được. Mẹ xuất phát từ gia đình nông dân, nên mẹ bình dị và tiết kiệm lắm. Mỗi lần về quê, thấy mẹ đi chợ, mình lại tự trách mình đôi khi cũng "ngông cuồng" tiêu tiền hoang phí.

Mình thương bố mẹ chồng, thương như chính tình cảm mình dành cho ba mẹ đẻ. Mặc dù hai thứ tình cảm tất nhiên là rất khác nhau. Nhưng mình thương bố mẹ chồng, vì ông bà ít được đi đây đi đó, ít được ăn món ngon, vật lạ...Vì thế, mỗi lần về quê, mình vui nhất là được đi chợ, mua đồ nấu ăn cho cả nhà và được thấy bố mẹ chồng ngồi ăn cơm ngon miệng. Có khi sự ngon miệng đó, lại chính là vì sự có mặt của con cháu đi xa về. Mẹ chồng chịu khó lắm, suốt ngày thấy bà lụi cụi dọn dẹp. Nhà cửa lúc nào cũng sạch bóng.

Ngày mình sinh Pota, bà lên với mình. Điều này thật đặc biệt vì bà chưa bao giờ đi ra khỏi huyện Hưng Hà cả. Nhưng hồi đó, mình mới về làm dâu, chưa hiểu tính mẹ. Mình cứ vô tư và hồn nhiên như với mẹ đẻ mà không biết rằng dù mẹ chồng và nàng dâu có yêu thương nhau bao nhiêu đi nữa, thì tình cảm đó cũng khác với tình cảm mẹ đẻ của mình. Mẹ đã hiểu lầm mình và giận mình lắm. Mình biết, và cũng ân hận. Nhưng mình không ngại nhận lỗi, mình đã viết thư và xin lỗi bố mẹ chồng.

Rồi bố mẹ và gia đình chồng cũng hiểu mình hơn. Giờ thì mọi người đều yêu thương và yêu quý mình. Mẹ chồng giờ lại là đồng minh mỗi lần mình và anh xung khắc. Mẹ chưa từng tâm sự với con gái đến hết đêm như tâm sự với mình. Mẹ chưa từng đi ở với con gái tới 2 tháng như khi lên ở với mình...Những điều đó, có thể với người khác là bình thường, nhưng với mình là hạnh phúc, là niềm tự hào nho nhỏ...

Mình chỉ mong mẹ luôn khoẻ. Mong mẹ sẽ vui...Và mong mình sớm có một ngôi nhà rộng, để có thể đón mẹ lên ở cùng, để mình có thể chăm sóc mẹ dù là nhỏ nhoi...Mẹ.Mẹ là mẹ chồng, nhưng trong trái tim con, mẹ cũng như là mẹ đẻ. Con đã từng nói, nếu không có mẹ, không có gia đình chồng. Có lẽ con và ANH đã không còn như bây giờ vì những mâu thuẫn, bất hoà, vì những sốc nổi trẻ con. Con muốn cảm ơn mẹ rất nhiều.


Chị chồng và em chồng.


"Giặc bên ngô, không bằng bà cô bên chồng"...Thế mà với mình, em chồng đã từng nói "Chị là chị dâu của em thật, nhưng chị còn hơn chị gái. Vì với chị em có thể chia sẻ được mọi chuyện"...Em chồng mình nhanh nhẹn, thông minh và "biết điều", hiihihi...(có lẽ vì thế mà nó sướng hơn bà chị chồng thật thà,chất phác của mình)Image.

Em chồng cũng là một người bạn của mình, để mình "kể tội" anh trai nó. hihih...Giờ nó đi lấy chồng xa rồi, nhưng chị em vẫn thường xuyên buôn chuyện qua điện thoại, mình vẫn thường xuyên kể tội anh trai cho nó nghe, và vẫn được nó động viên, an ủi và...ủng hộ.

Còn chị chồng, chị là một người mình cực kỳ thán phục vì sự chịu thương chịu khó, chị hi sinh bản thân vì gia đình. Lúc nào cũng thấy chị tất tả, đầu tắt mặt tối làm lụng quên ăn, quên ngủ...thương chị, mà mình chẳng giúp đựơc gì nhiều cho chị...

CÓ lẽ chị cũng chả bao giờ biết ngày phụ nữ Việt Nam là ngày gì, cũng chả bao giờ mong nhận được một bông hoa, một lời chúc?! Chị thật thiệt thòi. Nên hôm nay em muốn viết những lời này, để gửi lời chúc tốt đẹp nhất tới chị, lời yêu thương chân thành nhất tới chị...


Em dâu.


Mình có tới 2 cô em dâu. Và chưa bao giờ mình có cảm giác đó là em dâu. Tình cảm và sự quan tâm, chia sẻ của mình với 2 cô em như là em gái. Chẳng biết chúng có cảm nhận được điều đó không? Nhưng mình yêu hai cô em dâu, vì mình rất rất yêu 2 đứa em trai của mình. Yêu vô cùng, thân thiết vô cùng.

3 chị em lớn lên bên nhau, chưa bao giờ gọi nhau "mày-tao" như nhiều gia đình khác...Mình là chị cả, nhưng lại luôn được 2 em thương và chiều chuộng. Có lẽ vì mình là phụ nữ. Nên các em cũng thương mình nhiều hơn. Út lấy vợ trước. Mình biết em dâu út từ khi tụi nó mới 20 tuổi đầu. Lần đầu tiên gặp em dâu, là khi Út kéo mình ra một góc ghé tai nói nhỏ "Chị nhìn cô bé ngồi đối diện với chị nhé"...Ah, thế là mình hiểu rồi.

Hạnh phúc khi 2 em trai luôn chia sẻ với chị từng chuyện nho nhỏ, từng cô bạn gái mà mình thương mến,thân thiết...Và hai chị em thân nhau hơn. Mình yêu quý em dâu út, vì em hiền, và cũng...hơi lỳ (giống mình). Mình còn "nể" tính chịu đựng và hi sinh vì tình yêu của em. Bị ba mẹ mình cấm, em vẫn yêu Út, vẫn tin vào tình yêu mà Út dành cho em. Mình đã chứng kiến có lần em ngồi nghe ba mình "dạy bảo" 2h đồng hồ (nếu là mình, có khi "bỏ của chạy lấy người" mất,hihihiiImage).

Mình cũng hay "mắng" em khi không vừa lòng, nhưng em quá hiểu tính mình nên có phần "nể" nhiều hơn là "sợ". Em nói với mẹ "Chị Giang hay nói nhưng con không sợ chị, con sợ anh Nam"...Em và Út đã làm cho ba mẹ "khuất phục" trước tình cảm bền vững và sâu sắc của 2 đứa trong hơn 4 năm trời...Em đã chịu làm vợ Út khi Út đang tuyệt vọng nhất, khi Út thất bại trong công việc, làm ăn. Em chấp nhận đi cùng Út từ số âm. Giờ em cũng đã làm mẹ và bé Hến thực sự như là con đẻ của mình vậy. Mà bé Hến cũng là một "người phụ nữ" trong gia đình mình rồi nhỉ? Mong bé Hến yêu sẽ hết hẳn cái u máu đáng ghét, và sẽ là "tiểu thư nhà họ Trương" xinh xắn và đáng yêu nhé. Image

Em dâu lớn là vợ của em Nam. Mình không có điều kiện gần em và hiểu rõ về em, nhưng mình cũng thật sự thương và yêu em. Thương vì em lấy em Nam nhà mình (Cái nhà cũng chả biết quét, lười chảy thây, hic..). Yêu vì em sống giản dị và "lành" quá. Hồi nghe em Nam nói "phải lòng" con quan (em đúng là con quan). Mình cũng không hài lòng lắm. Mình sợ mấy cô tiểu thư con nhà...lại đỏng đảnh và chơi bời. Nhưng khi gặp em, thì mình mất hẳn suy nghĩ đó. Vì em hiền và hơi "ngố" nữa chứ (xin lỗi em dâu nhé, he..he...).

Em Nam kể, từ nhỏ, mẹ em mua cho cái gì, em mặc cái đó, chưa bao giờ biết đòi hỏi hay chơi bời...Em chỉ học và học. Yêu Nam cũng là mối tình đầu..huhu...khổ thân em dâu, sao lại "phí đời" với thằng "ku" nhà chị thế nhỉ? Nó thì có gì mà em yêu cơ chứ? Này nhé, ừ thì cũng hơi hơi đẹp trai đấy, cũng học hành ra phết đấy, nhưng cứ lỳ lỳ (chắc lại giống chịImage), cơm không biết nấu, quần áo cả tuần đem ra hiệu giặt, nếu không nhờ được ai giặt, nếu hết tiền thì mang ra đứng giậm giậm rồi đem phơi...Nhưng mà chị yêu nó lắm đấy.

Chị nhớ mãi năm đầu tiên nó vào SG học ra ăn Tết. Nó đã chở chị đi khắp phố huyện và hỏi "Chị thích gì em mua cho" (hồi í nó giàu hơn chị nhé, vì ngoài đi học, nó còn đi làm. Còn chị thì có bao nhiêu tiền làm thêm được đều mua đồ Tết cho mẹ hết rồiImage)...Cuối cùng nó mua cho chị một gói kẹo lạc to tướng, ăn cả Tết không hết. Hồi í chị thích kẹo lạc thế cơ chứ! Giờ em dâu cũng sắp làm mẹ rồi. Chị rất vui vì 3 chị em mình đều sinh ra "những người phụ nữ đáng yêu" nữa cho gia đình...

Chị cũng mong em bé của em thật thông minh và khoẻ mạnh. Hôm qua mới nhìn thấy em qua webcam, chị thấy em xinh ra nhiều đấy...Chị đang mong ngày em cho bé con ra Bắc và cả nhà mình xum họp đây em ạ....Chúc 2 người phụ nữ của Nam luôn hạnh phúc trong tình yêu thương của em trai chị nhé.


Và mình...
Nói gì về mình nhỉ? Đúng là một đứa quen tự lập, cứng đầu, yếu mềm, bao dung, hay thương người và dễ tha thứ....Sao lại có thể mâu thuẫn như thế nhỉ? Thế mà đúng là mình đấy. Và mình đã làm vợ, làm mẹ. Mình chỉ mong mình sẽ là một người vợ hiền (mà sư tử nó cứ thức giấc đều đều), làm một người mẹ tốt. (mà đôi khi vẫn nổi cáu rất đáng ghét)....Nhưng có điều mình dám chắc, mình yêu gia đình, mình là một người phụ nữ của gia đình và là một người mẹ hết lòng vì con, yêu con điên khùng. Hic..nhớ lại hồi mới sinh, mình đã ví mình như là "chó đẻ" . Giữ con như giữ....hihì.hì...Giờ cũng chẳng thể xa con được,dù ông bà ngoại đang làm mình làm mẩy đòi tháng sau đưa Pota về quê chăm sóc để mình có thời gian nghỉ ngơi, lên lớp...Mình yêu người phụ nữ bé nhỏ và thông minh của mình lắm. Mong con gái lớn lên thật xinh đẹp, đáng yêu và học giỏi....Mình thích con học giỏi, thông minh chứ không chỉ thích con xinh đẹp mà cái đầu rỗng tuếch...


ôi, buồn ngủ quá. Tự dưng nổi hứng viết linh tinh gì í nhỉ? Chúc tất cả những người phụ nữ trong gia đình mình sẽ hạnh phúc bên những người đàn ông trong gia đình...Và có đủ sức khoẻ để bảo toàn sắc đẹp đặng hãnh diện với đời (ai cũng khen mẹ đẻ, mẹ chồng và mình ....trẻ hơn tuổi. Thế mới sướng chứ, hihihi)....


Cuối cùng, con thật lòng muốn ôm hôn mẹ, mẹ Lợi và mẹ Bình yêu quý của con!


27 tháng 7, 2006

Nhớ em trai





Bỗng dưng thấy buồn quá! Không ngủ được, dạo này mình mất ngủ liên tục, người cứ rã rời. Lọ mọ trong computer lại thấy hình của mẹ và em Nam. Nhớ mẹ, nhớ ba, nhớ các em của mình quá. Thế là từng ký ức, hình ảnh từ tuổi thơ cứ tràn về.

3 chị em nhà mình từ nhỏ đã nổi tiếng thương yêu nhau, nhường nhịn nhau, luôn là tấm gương cho anh chị em nhà khác rồi. Thế mà mới đó, giờ đứa nào cũng đã "yên bề gia thất". Cũng có nhiều việc phải lo toan và suy nghĩ hơn, nên ít có thời gian dành cho nhau hơn. Mình là chị cả của 2 em trai, nhưng luôn tự hào và hãnh diện trước tình yêu thương, chăm sóc của chúng. Những đứa em luôn tự hào và hãnh diện về chị, luôn thương yêu chị. Vì thế, với em dâu, mình cũng không có khoảng cách, cũng thương yêu và chăm sóc chúng như là em gái vậy.


Nhưng đôi khi, mình vẫn thấy buồn và tủi thân. Út vất vả nhất nhà, vợ chồng đều không có việc làm ổn định, con lại bệnh tật...Mình đã nhiều đêm mất ngủ khi nghĩ tới em, muốn làm gì đó cho em, phân tích cho Út nhiều điều, thuyết phục nhiều điều mà sao Út không nghe lời? Đâu rồi một đứa em yêu chị nhất nhà, luôn nghe lời chị? Sống tình cảm và biết nghĩ tới người khác??? Nam thì luôn bảo, chị kệ chúng nó, chúng nó có gia đình rồi, chỉ định hướng thôi, chứ làm sao theo chúng nó mãi được? Ừ, bực lên thì nói vậy thôi, chứ làm sao mà kệ được?

Mình muốn rằng, cho dù thế nào thì 3 chị em nhà mình cũng luôn là 3 chân của một cái kiềng. Không thể mất đi cái chân nào, và cái kiềng luôn vững vàng trước mọi khó khăn. Mình muốn rằng cho dù khó khăn vất vả đến đâu thì 3 chị em cũng luôn thương yêu và đùm bọc nhau. Để sau này thế hệ con cái của chị em mình, cũng sẽ nhìn vào bố mẹ mà đối xử với nhau, mà sống với nhau hết lòng như chị em ruột một nhà. Mình yêu Hến như con gái, và sau này đến con của Nam cũng vậy, cũng như là con của mình mà thôi. Bống cũng yêu em Hến lắm, không biết rồi lớn lên có còn tình cảm như thế nữa không?


Mình nhất định dạy cho các con sự thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Nam nhé, chị biết bây giờ em đã có cuộc sống riêng, có nhiều lo toan riêng...Nhưng chị tin rằng, mãi mãi em là em trai yêu quý của chị, là người chia sẻ với chị nhiều nhất những lúc chị khó khăn, là người luôn tin tưởng chia sẻ với chị mọi tình cảm, khúc mắc trong cuộc sống. Chị vẫn nhớ như in lần đầu tiên em nói với chị rằng em thinh thích một người bạn gái, và chị thật hạnh phúc khi được em tin tưởng và chia sẻ mọi điều. Có thể, em nghĩ khác đi rồi. Nhưng trong trái tim chị, trong lòng chị, thì tình cảm chị em mình vẫn mãi vẹn nguyên như thuở còn thơ, mẹ kể chị đi đâu em cũng đi theo, lúc nào cũng "bám" chị như là vú em vậy...

Chị thật tiếc là chị em mình ở xa nhau quá, không có điều kiện gần gũi và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng cho dù thế nào, chị vẫn nói rằng, với chị - 2 đứa em trai là tài sản vô giá mà chị không bao giờ đánh đổi lấy bất cứ thứ gì. Là niềm tin, tình yêu thương, hi vọng của chị. Mẹ rất tự hào về 3 chị em mình, nhưng mẹ vẫn luôn lo cho Út, Út ơi! Em hãy hiểu tấm lòng người mẹ, vì bây giờ em cũng đã làm cha. Mẹ chỉ muốn mọi điều tốt lành nhất cho các con của mẹ mà thôi. Chúng ta cũng chưa làm được nhiều cho ba mẹ. Các em hãy nghe lời mẹ, cố gắng phấn đấu học hành, công tác tốt. Là một người con ngoan của ba mẹ, là một người em yêu quý của chị, là một người chồng tốt, là một người cha mẫu mực, em nhé...Chị muốn nói rằng, chị yêu các em vô cùng. Yêu mẹ vô cùng và yêu ba vô cùng