
28 tuổi- em đã là một "công chức viên" nhà nước.
28 tuổi- em đã chuẩn bị đón đứa con đầu lòng chào đời.
28 tuổi- em đã là cậu của Pota
28 tuổi- em đã là bác của Hến....
Những dấu mốc "nho nhỏ" đó thôi, nhưng chị biết là với em ý nghĩa biết chừng nào rồi. Với chị, chẳng có gì thay đổi được tình cảm của chị dành cho em và Út. Và chị thật tự hào vì tình cảm chị em của chúng ta. Trong 3 chị em mình, có lẽ em là đứa cá tính khác hẳn. Út giống chị, hay nói, hay cười, hay chọc vui người khác...Nhưng Út khác chị, vì Út ít cáu kỉnh hơn chị. Còn em, điềm đạm và kiên nhẫn hơn hẳn. EM ít cáu kỉnh (dù cũng hơi khó tính
- Thối thay thà Tham thăn thì? _ Tối nay nhà Nam ăn gì?
- À Am ăn Ào ào - Nhà Nam ăn Cào cào.
- Thà Thắng thũng thăn thào thào- Nhà Thắng cũng ăn cào cào.
Hai thằng ngồi "thảo luận" ở bậc thềm, làm cho bao nhiêu người lăn ra cười.
Chị không nhớ em hết ngọng từ khi nào, nhưng có lẽ phải tới khi vào lớp 1, đến lớp cô "rèn" mãi em mới thôi.Chị nhớ, hồi đó nhà mình rất nghèo, chị em mình phải đi đóng trấu bên kho lương thực để về đun, phải mang bao về khâu kiếm tiền, buổi tối cả nhà ngồi quây xung quanh cái "nia" để bóc lạc...Làm đủ mọi việc để giúp ba mẹ. Nhưng trẻ con thì vẫn là trẻ con, vẫn nghịch ngợm và vô tư. Thế là mỗi khi ba mẹ đi làm hết, 3 chị em lại hò nhau nhảy xuống be bờ, tát máng...Chỉ bắt được vài con sọi cờ, vài con rô ron nướng cho mèo, người thì lấm lem bùn đất nhưng rất hỉ hả...Nhà mình cạnh một con mương, bên kia là một con sông nước trong vắt( giờ thì con sông í ô nhiễm lắm rồi, bẩn lắm rồi). Thế là chiều nào 2 thằng cũng "nịnh" chị để chị cho xuống sông tắm mà không về mách ba mẹ. Có lần chị cũng đòi học bơi, 2 thằng đồng ý dạy chị, và mang chị ra giữa sông...thả. Chị uống no một bụng nước, mặt xanh như tàu lá chuối và..tới giờ vẫn chưa biết bơi.
Chị nhớ, hồi nhỏ em luôn gọi chị là "chị Giang" và xưng "Nam". Có lần thấy bạn bè chị, em chúng nó toàn gọi chị xưng em, thế là chị về bắt em cũng phải xưng "EM" với chị, chứ không được xưng "NAM" nữa. Giờ chị mới thấy mình ngốc, xưng "NAM" nghe tình cảm hơn nhiều chứ, phải không?
Chị nhớ, lần đầu tiên nhận được thư em kể chuyện về những người bạn thân, về bạn trai, bạn gái..Chị và chị Huyền béo đã ngất ngư cười, vì nhận ra em chị đã...lớn.
Chị nhớ, lần đầu tiên chị vào Sài Gòn. Em đã hoan hỉ ra ga đón chị. Em hãnh diện khoe với bạn bè về chị..Em đi với chị lúc nào cũng khoác vai chị (vì em cao hơn chị mà)...Đến nỗi chị thợ may có lần kéo chị hỏi thầm "Bạn trai ?", còn bạn bè em thì xôn xao "Nam có bạn gái ngoài Bắc vào chơi"...hé..hé..
Chị nhớ, lần em ra Hà nội, em chở chị Huyền béo đi lang thang khắp phố xá. Hai chị em đua nhau "nhận nhà"...Em bảo, cái toà nhà cao nhất Hà nội hồi í (là Deawoo) là của 2 chị em xây dựng lên...Mơ mộng một tí, có ai đánh thuế đâu, nhỉ?
Chị nhớ, năm đầu tiên em học ở Sài Gòn về, em đã chở chị đi khắp phố huyện nhà mình và hỏi chị "Chị thích ăn gì để em mua?"
Chị nhớ...Và chị nhớ....Nhiều lắm lắm những kỷ niệm của 3 chị em mình...Những kỷ niệm trải dài suốt 28 năm qua của em và 26 năm của Út...
Và chị rất cảm động, là mỗi khi khó khăn nhất, 3 chị em mình luôn chia ngọt xẻ bùi với nhau. Khi chị khó khăn nhất, em đã luôn thương yêu và giúp đỡ chị. Em luôn luôn chia sẻ với chị những khó khăn, vất vả trong cuộc sống...Với chị, vật chất lúc đó rất cần thiết, nhưng quan trọng hơn cả, là chị tự hào về tình cảm của 3 chị em mình. Vĩnh viễn không gì có thể thay thế được. Chị nhớ nhất câu nói của em năm xưa "Em không chấp nhận người bạn nào coi thường mẹ và chị" ...như thế, đủ để chị hiểu rằng với em, mẹ và chị luôn chiếm vị trí quan trọng trong trái tim em. Giờ em có vợ, có gia đình..Chị không ích kỷ đòi hỏi em phải lựa chọn vì mỗi tình cảm một khác. Nhưng chị vẫn tin gia đình luôn rất quan trọng trong mỗi chị em chúng ta, phải không em?
28 tuổi- chị biết với em tất cả mới chỉ là bắt đầu. Nhưng em đã có một khởi đầu rất tốt đẹp. Ngày mai em bước sang tuổi 29, chị mong rằng:
29 tuổi- Em vẫn mãi là một đứa con ngoan, có hiếu của ba mẹ.
29 tuổi- Em vẫn mãi là một đứa em trai thương yêu của chị.
29 tuổi- Em sẽ là một người chồng, người cha mẫu mực. Là bóng cây, điểm tựa cho vợ con em.
29 tuổi- Em vẫn sẽ là một người cậu tình cảm, yêu thương và chăm sóc Bống.
29 tuổi- Em vẫn sẽ là một người anh đầy tình cảm và trách nhiệm của vợ chồng Út.
29 tuổi- Em vẫn sẽ là một người Bác đáng kính, thương yêu và chăm lo cho Hến.
29 tuổi...Công việc của em sẽ suôn sẻ, thành đạt...
Nhiều lắm những lời chị muốn chúc em, nhưng hơn tất cả, chị mong em sẽ có một HẠNH PHÚC viên mãn, và tròn đầy...từ tất cả những lời chúc trên. Em trai yêu quý nhé. Chị rất yêu em, yêu em dâu chị, yêu em bé sắp chào đời..
