Hiển thị các bài đăng có nhãn vuivui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vuivui. Hiển thị tất cả bài đăng

12 tháng 12, 2007

Anh em láng giềng

Dạo này dân tình sôi sục vụ Hoàng Sa- Trường Sa. Mình cũng hóng hớt nghe tin khắp nơi,khắp mọi miền...Mới nhảy ổ xong nhưng hôm nào cũng phải lượn lờ blog và tin tức cập nhật. Nghe tin bọn "anh em láng giềng" định chiếm đất nhà mình mà tức lộn ruột, nhưng vì niềm vui và thời gian dành cho em Cua nhiều quá, nên mình chẳng bình loạn gì cả. Đọc được bài này bên nhà em Cáo hay quá, mượn em í mang về nhà mình luôn. (Cáo cho chị đăng tin nhá, nhuận tin thì làm quà cho em Cua luôn nhá, he..he..)




**************************************************
Mấy hôm nay sôi sùng sục lên chuyện tranh chấp đất đai giữa nhà mình và nhà hàng xóm. Đánh nhau với nó hay tống đất vào mồm nó để nó để cho mình yên? Đau đầu quá.


Cái nhà thằng hàng xóm này đã gây sự với nhà mình có thâm niên từ thời cụ kỵ của ông cha mình cơ. Nhà nó là một loại đầu gấu lưu manh kỳ cựu. Nó cậy nó nhà nó rộng nhất làng, con nó đông nhất tổng nên toàn bắt nạt những nhà hàng xóm xung quanh.

Nhà mình, thì cũng thuộc dạng tầm thường, lại chơi toàn với các bạn hàng xóm yếm thế. Các hàng xóm kia nhiều lúc coi mình như đại ca, nhưng thực chất cũng chả giúp gì được nhau nhiều. Đấy là chưa nói có bạn bằng mặt mà không bằng lòng. Các bạn chơi xa xa thì cũng dừng ở mức xã giao thôi. Trong số các bạn ấy, có người chơi cả với mình lại chơi cả với thằng hàng xóm. Nếu mình nhờ các bạn giúp sức, các bạn ấy có giúp không? Không chắc. Thậm chí, có bạn chờ mình oánh nhau, nhảy vào hôi của, kiếm chác ấy chứ. Thế nên, mình thật là đơn độc nếu phải đánh nhau.

Bạn hữu xa gần nhiều năm nay cứ nghĩ mình với thằng hàng xóm này là anh em. Thực ra nó cứ xưng thế, bắt mình gọi thế chứ mình có muốn đâu. Tại mình nghĩ, ờ, cứ gọi thế với nó để nó đỡ bắt nạt và làm phiền mình thôi, chứ thật tình mình không muốn. Chẳng thế, có lần có người hỏi mình kể tên những người bạn, mình nhắc đến bạn Nhật, bạn Pháp, bạn Nga, bạn Anh, bạn Đức... Họ bảo thế không chơi với bạn Trung à? Mình bảo, Trung không phải là bạn, Trung là anh em. Họ ngạc nhiên hỏi lại mình: Anh em á? Mình đáp: Ừ, anh em. Vì bạn thì được quyền lựa chọn, còn anh em thì không.

Thằng hàng xóm ác ôn, bận thì định chiếm góc vườn mình để xây chuồng lợn, bận khác lại ra làm ra dáng anh cả dằn mặt mình khi mình có xích mích với bạn hàng xóm phía Tây Nam, bận này nó rắp tâm chiếm nốt cái ao cá nhà mình để nuôi ốc bươu vàng. Buồn thế.


Mình đang rối hết lên đây. Nhà mình, người già thì vốn bị nó đánh đập hù dọa nhiều rồi nên bảo mình là thôi, nhịn nó đi một tí cho yên thân. Mấy đứa trẻ mới lớn trong nhà thì hô đánh, đánh. Thậm chí, chúng đã hành động trước khi người lớn quyết định. Chúng đã dùng phi tiêu, găm 1 cái thư cảnh cáo lên chậu cảnh trước của nhà thằng hàng xóm. Mình và lớp người trưởng thành hơn một tí thì cho rằng phải nói chuyện tử tế mà kiên quyết với nó, một mặt đi vận động các nhà hàng xóm xung quanh ủng hộ, một mặt nữa mua côca, mua côn chùy của các bạn phía Tây. Trước mắt cứ thế đã, sau đó tùy tình hình sẽ tính sau.


Mình mới nghĩ đến đấy thôi. Nhưng mà vẫn có vẻ không ổn. Huhu...





15 tháng 11, 2007

Women and Men

Đọc cái này hay hay bên nhà ZZ, mượn về nhà mình treo cho đỡ stress. keke...(sáng nay mở mắt đã gây chiến với chồng rùi, đang lên máu não đây )

Hãy thử Search các từ khóa sau trong Google bạn sẽ thấy những điều thú vị:

· "Anh yêu em" - 109.000 kết quả "Em yêu anh" - 54.300 kết quả Con gái kín đáo chẳng bao giờ mở lời trước nhỉ!

"Anh nhớ em" -31.000 kết qủa "Em nhớ anh" - 13.000 kết qủa ; Con gái ít khi nhớ tới người yêu phải không các em gái

"Chồng nhớ vợ" 477 kết quả; "Vợ nhớ chồng" 1.540 kết quả ; Chứng tỏ đàn ông lấy vợ xong là hết nhớ vợ, phụ nữ thì ngược lại. Kể ra phụ nữ cũng vô lý nhỉ, lấy nhau rồi hàng ngày gặp nhau đến phát chán mà vẫn nhớ mới sợ chứ!

“Anh không thích” 953 kết quả ; "Em không thích" 9.310 kết quả Con gái khó tính thế, chả biết đường nào mà lần.

"Anh hứa" 20.100 kết quả "Em hứa" 860 kết quả ; sao lại có sự chênh lệch đến thế này? Chứng tỏ phụ nữ rất sợ hứa hẹn để rồi phải chịu trách nhiệm! Đàn ông lúc nào cũng phải gánh vác, chẹp chẹp.

“Làm vợ anh nhé” 7.580 kết quả; “Làm chồng em nhé” 2 (?!) kết quả Cái này thì có lý rồi, người cầu hôn lúc nào chả là con trai (thế mà có 2 bạn gái mạnh dạn thế!)

“Anh không yêu em”: 18.100 kết quả ; “Em không yêu anh”: 10.400 kết quả ; Sao con gái lại bị từ chối nhiều hơn nhỉ?

“Anh không xứng đáng” 46.400 kết quả ; "Em không xứng đáng" 48.000 kết quả ; Câu trả lời đây chăng?

Câu này mới là kinh khủng này

· "Anh có người khác" 309.000 kết quả ; "Em có người khác" 9 kết quả Tôi đã phải search đi search lại 2 cụm từ này, vì 1 kết quả công minh và hy vọng vớt vát cho cánh mày râu. Nhưng mà sự thật đúng là thế cũng phải chịu thôi, con trai hay phụ bạc hơn con gái nhiều. (Quả đúng thật như các mẹ, các chị hay kể -- không shock mấy!)

“Lỗi tại anh” 5.560 kết quả; Lỗi tại em” 7.760 kết quả Con gái hay mắc lỗi nhỉ!

“Anh xin lỗi” 14.200 kết quả > “Em xin lỗi” 12.600 kết quả Thế nhưng mà lại cứng đầu, ít chịu nhận lỗi hơn.

“Anh buồn” 19.400 kết quả “Em buồn” 35.100 kết quả ; Có gì mà buồn nhỉ? Có ai biết không?

“Đừng quên anh nhé” 2.050 kết quả "Em đã quên anh" 21.200 kết quả ; Tàn nhẫn nhỉ, ôi con gái!

“Đừng quên em nhé” 2.740 kết quả “Anh đã quên em” 8.870 kết quả Tỉ lệ này rõ ràng là thấp hơn hẳn bên trên.

“Đừng, em” 5.860 kết quả "Đừng, anh" 9.160 kết quả ; Đừng làm gì nhỉ???

"Anh sắp lấy vợ" 1.610 kết quả ; “Em sắp lấy chồng” 10.400 kết quả ; Thế thì hết hi vọng rồi chứ còn chờ đợi gì nữa!

"Anh đã có vợ" 103.000 kết qủa“Em đã có chồng” 116.000 kết quả ; Giới nữ vẫn chiếm số đông.

"Anh muốn có con" 541 kết quả ; “Em muốn có con” 48.500 kết quả ; Đàn ông không muốn vướng bận chuyện con cái đâu.

“Đừng làm khổ anh” 1.120 kết quả "Đừng làm khổ em" 3 kết quả ; Đề nghị con gái không làm khổ con trai nữa.

“Anh đánh em” 184 kết quả ; “Em đánh anh” 70 kết quả Con trai thô bạo hơn con gái.

“Tha cho anh” 205.000 kết quả ; "Tha cho em" 352 kết quả ; Trời ạ, tha cho anh em đi chị em ơi!

“Hôn anh đi” 28.700 kết quả ; “Hôn em đi” 30.800 kết quả ; Con gái thích hôn nhỉ?

"Em cần tiền" 10.800 kết quả; “Em cần tình” 2.130 kết quả Anh cần tiền” 7.480 kết quả; “Anh cần tình” 1.410 kết quả ; Có vẻ như con người cần tiền hơn là cần tình nhỉ, mà con gái lại cần nhiều hơn chứ.

“Chào anh” 51.000 kết quả ; “Chào em” 22.400 kết quả Con gái giỏi xã giao hơn con trai.


1 tháng 6, 2007

June 01, 2007

Lâu lắm rồi mới có hôm dậy sớm (tự nguyện) như hôm nay. Đúng ra là không ngủ được. Chẳng hiểu vì sao dạo này thường xuyên mất ngủ. Có đêm trằn trọc nằm nghĩ đủ mọi chuyện rồi cứ thế đến sáng, rồi cứ thế thấy nước mắt vòng quanh mà không hề muốn khóc. Quá nhiều những suy nghĩ, lo lắng...cứ bộn bề trong đầu. Biết như thế sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ, ảnh hưởng tới con yêu còn trong bụng nhưng không thể không nghĩ, không thể không lo toan, tính toán. Cuộc sống cứ thử thách mình hết chuyện nọ tới chuyện kia, bao giờ lòng mới bình yên nhỉ? Ừ thì biết đó là số phận, không nên nghĩ nhiều nhưng vẫn thấy sao tủi thân ghê gớm. Giờ còn bớt tủi rồi, bớt khóc thầm rồi. Có lẽ những khó khăn và thử thách làm mình cứng rắn hơn thì phải?! Chú Hoài, chú An của mình vẫn bảo, ở mình luôn có sự lạc quan, luôn có một sức sống mãnh liệt, một nghị lực rắn rỏi cơ mà? Ừ, kêu thì kêu vậy thôi, cho lòng đỡ bức bối...Chứ không lẽ buông xuôi? Làm sao có thể như thế? Ngày xưa có một mình, chẳng bao giờ mình buông tay ...huống chi bây giờ bên mình có 2 con yêu như thế? Phải sống, rắn rỏi, mạnh mẽ ...cho con chứ? Ừ, tháng này phải lo tiền bảo hiểm Prudetial 4triệu, rồi tiền trả ngân hàng cũng 4 triệu. Rồi tỉ tỉ thứ tiền khác phải tiêu....Mà lương thì có 3tr thôi, làm thế nào bây giờ? Vậy mà vẫn cứ phải lo chứ? Phải cố gắng lên lớp dù người mệt rã rời chứ? Lo toan nhiều quá, tới mức chẳng nhớ gì, chẳng thiết gì cả...Hôm qua mẹ gọi điện từ SG ra, hỏi có làm gì cho con gái ngày 1/6 không? Mới ớ ra là hôm nay là Tết thiếu nhi. Khổ thân Bống của mẹ. Tối nay trường tổ chức liên hoan cho các cháu rồi. Mẹ sẽ tặng con gái gì nhỉ? Ừ, phải hỏi ý kiến con chứ? Giờ biết đưa ra ý kiến rồi mà. Chắc con sẽ nói, con thích Chipchip, thích thạch, thích ăn sò huyết....


Mấy hôm nay chấm thi mờ cả mắt. Đầu cứ căng lên. Mà ngồi điều hoà một lúc là người nôn nao nên đành chịu nóng. Chiều qua đang mỏi, mệt, căng thẳng thì điện thoại réo inh ỏi. Mình "Alô" với giọng mệt mỏi thấy rõ, thì nghe tiếng quát bên tai:


- Ngọt à? Ngọt à? Có phải Ngọt không?


Sẵn bực mình vì tự dưng nghe cái giọng vô duyên ấy. Mình thủng thẳng:


- Dạ, anh nhầm máy rồi ạ. Em là ĐẮNG cơ anh ạ.

(Dập máy cái bụp)


Mình cũng cười phá lên sau đó. Tự dưng đỡ mệt.

11 tháng 5, 2007

Tên Tàu của bạn là gì?

Cóp trộm cái này bên nhà Thắng Trịnh, thấy vui vui, hay hay...Coi như cho bạn bè mình và mình xả sì trét nhé.

Mọi người nhớ cho tớ biết tên tiếng Tàu của bạn là gì nhá.

Đại loại là từ thời Cổ Đại Trung Quốc, người ta có kiểu đặt tên theo ngày tháng năm sinh (như thế hơi ít, nên sẽ nhiều người bị trùng nhau).

Họ: (số cuối trong năm sinh của bạn - 10 họ)

0 : Liễu

1 : Đường

2 : Nhan

3 : Âu Dương

4 : Diệp

5 : Đông Phương

6 : Đỗ

7 : Lăng

8 : Hoa

9 : Mạc

Đệm: (Tháng sinh của bạn - 12 đệm)

1 : Lam

2 : Thiên

3 : Bích

4 : Vô

5 : Song

6 : Ngân

7 : Ngọc

8 : Kỳ

9 : Trúc

10 : ( ko có tên đệm )

11 : Y

12 : Nhược

Tên: (theo ngày sinh của bạn - 31 tên)

1 : Lam
2 : Nguyệt
3 : Tuyết
4 : Thần
5 : Ninh
6 : Bình
7 : Lạc
8 : Doanh
9 : Thu
10 : Khuê
11 : Ca
12 : Thiên
13 : Tâm
14 : Hàn
15 : Y
16 : Điểm
17 : Song
18 : Dung
19 : Như
20 : Huệ
21 : Đình
22 : Giai
23 : Phong
24 : Tuyên
25 : Tư
26 : Vy
27 : Nhi
28 : Vân
29 : Giang
30 : Phi
31 : Phúc


Ví dụ, SN của Pota nhà tớ là : 12.09.2004 thì tên Tàu sẽ là Diệp Trúc Thiên. Còn tớ lại có tên là Đỗ Ngân Nhi....keke..nghe dịu dàng phết, phải không?

9 tháng 10, 2006

Đàn ông là......

Ha...ha...đọc được cái này hay quá, post lên đây cho bà con cùng đọc



  • Đàn ông là cái thứ để mà phụ nữ lấy làm chồng, đa số đàn ông có hai tay, hai chân, đôi khi có hơn cả hai vợ và có lòng tự phụ to đùng. Có thể chia đàn ông ra làm ba loại: những người có học hàm học vị, những người chồng và những người goá vợ.
  • Nếu bạn khen nịnh họ thì họ sợ, nếu bạn không khen nịnh họ thì họ sẽ chán. Nếu bạn bằng lòng làm tình với họ ngay lập tức- thì họ sẽ chán vào lúc cuối, nếu bạn không bằng lòng thì họ sẽ chán ngay lập tức.
  • Nếu bạn không tranh cãi với họ, thì ngay lập tức bạn sẽ bị mất sức quyến rũ trong con mắt họ. Nếu bạn tranh cãi với họ, thì họ sẽ không cố quyến rũ bạn nữa.
  • Nếu bạn thích giao tiếp với mọi người và bạn rất thành công ở những người đàn ông khác, họ sẽ coi bạn là "cũng chẳng khác gì đám đàn bà con gái", còn nếu bạn ít giao tiếp, họ sẽ không dám chú ý đến bạn chút nào.

  • Cuối cùng, khi hôn đàn ông, bạn phải sẵn sàng hôn một miếng bọt biển có mùi rượu và có thấm nước hoa mà người ta vừa mới đem lau chùi cái gạt tàn thuốc lá. Image

11 tháng 9, 2006

Bình đẳng hay không?

Hôm qua học Kinh tế Phát triển, bàn tới vấn đề bình đẳng giới. Thầy trò tranh luận rôm rả. Thầy mình hơi nghiêm (không được sử dụng điện thoại trong lớp, dù chỉ là nhắn tin, dù chỉ là cầm máy chạy vội ra khỏi lớp). Mình thấy thầy "quán triệt" như thế thật là hay, không còn phải khó chịu khi nghe nhạc chói tai, không phải ngắt quãng tiếp thu khi có người chạy vù ra khỏi lớp (hè..hè...có lần mình cũng đã...len lén đi ra rùi, hôm đó có việc gấp nên mang theo máy, chứ bình thường thì để ở nhà thôi thầy ạ). Mình cũng là cô giáo, nên hiểu cái cảm giác khó chịu như thế nào khi có học sinh dùng điện thoại di động rồi. Mình thì cũng ít mang theo điện thoại bên mình, nên thỉnh thoảng hay bị bạn bè "chửi": Mày có điện thoại di động mà toàn để cố định, còn mày thì di động, bố ai mà tìm được? Image

Trở lại chuyện bàn về bình đẳng. Mình thấy cái gì tồn tại trong cuộc sống này cũng chỉ mang tính tương đối, làm gì có chuyện bình đẳng tuyệt đối được??? Bình đẳng trong lĩnh vực nào? Và về vấn đề gì thôi. Ví dụ mình đã kể chuyện vợ chồng mình tranh luận, như thế là bình đẳng. Chứ như vấn đề các bà đưa ra trong kỳ họp Quốc hội vừa rồi là kéo dài tuổi lao động của phụ nữ bằng nam giới là 60 tuổi. Thì mình thấy là vô lý. Phụ nữ vất vả trăm đường với gia đình, nội trợ, công việc, con cái, đối nội đối ngoại...Có lần mình đã nói với ông xã rằng "Anh đi làm, có vất vả, có stress cũng chỉ do công việc gây ra thôi. Còn em, ngoài stress công việc, còn đủ mọi áp lực khác nữa..." từ đó, có vẻ ông xã biết chia sẻ hơn . Bao nhiêu người công nhân lao động vất vả, khổ cực, lại còn bắt họ làm việc tới 60 tuổi thì làm sao họ chịu nổi? Cái dự thảo luật này, chỉ thích hợp cho các bà "quan chức" thôi, ở lại để hưởng thêm bổng lộc chứ gì nữa?

Mình bảo thầy "Thầy ơi, em bây giờ cũng muốn nghỉ hưu rồi, mà chẳng ai cho nghỉ? em chả ham hố bon chen gì. Thế nên nếu có lấy ý kiến của em thì em xin luật thay đổi là cho phụ nữ nghỉ từ 50 tuổi cơ thầy ạ", hè..hè...cái em này, chả yêu lao động gì cả. Và thế là thầy kể cho cả lớp một câu chuyện cười, thầy kể một nửa - mình đã cười no ruột. Hết câu chuyện thì cả lớp rung chuyển...Kể lại câu chuyện này cho mọi người nghe và bình luận




Ngày xửa ngày xưa, phụ nữ cũng đã nghĩ tới quyền bình đẳng giới. Sau nhiều ngày cùng thảo luận với nhau về sự vất vả, khổ cực của phụ nữ (mà đàn ông thì cứ nhởn nhơ). Nên một phái đoàn phụ nữ được đặc phái lên thiên đình, trình Ngọc Hoàng. Vừa kéo lên thiên đình, đám phụ nữ đã hò hét, cổ động làm náo loạn thiên cung. Ngọc Hoàng vội chạy ra hỏi sự tình. Các bà giọng phẫn uất tâu:

-"Dạ muôn tâu Ngọc Hoàng, bất công lắm ạ, bất công lắm ạ"
- Bất công là bất công thế nào? Các ngươi bình tĩnh nói ta nghe chứ?
- Không thể như thế được, không thể như thế được.
- Không thể cái gì? các ngươi phải bình tĩnh nói ta nghe chứ?
- Dạ bẩm Ngọc Hoàng, phụ nữ chúng con vất vả trăm đường, chín tháng mang nặng rồi, lại còn đẻ đau, không chịu nổi. Trong khi đàn ông chỉ việc sản xuất và hưởng thụ thành quả thôi ạ.
- Thế các ngươi bảo ta phải làm sao? Thiên chức của phụ nữ là như thế cơ mà?
- Dạ, chúng con bẩm, chúng con xin Ngọc Hoàng chia đều ạ. Thôi thì chúng con xin mang nặng chín tháng, nhưng đẻ đau thì phải để cho bố đứa trẻ đau giúp, chứ chúng con đau lắm ạ.
- Ờ, thế cũng phức tạp nhỉ? Nhưng thôi được, ta phê chuẩn.Cũng nên san sẻ trách nhiệm cho đàn ông nữa nhỉ?

Và thế là đám phụ nữ hồ hởi ra về. Thế là từ nay ta không phải đau đẻ nữa rồi. Nhưng....chuyện phức tạp bắt đầu từ đây (có lẽ Ngọc Hoàng buột miệng mà lại dự báo đúng).

Ngày đầu tiên, một phụ nữ sinh con, cả nhà xúm đông xúm đỏ. ông bố đã được "lên dây cót tinh thần" rồi, nên chuẩn bị sẵn chai nước nóng chườm bụng, chuẩn bị sẵn sàng đối phó với cơn đau. Nhưng khi bà vợ lên bàn đẻ, ông bố vẫn nhởn nhơ. Còn nhà ...hàng xóm thì có ông kêu gào thảm thiết...hic..hic..
Cứ như thế, không biết bao nhiêu tấn kịch đã xảy ra. Nhưng kịch tính lên đỉnh điểm là khi Hoàng Hậu đẻ, Ngọc Hoàng không đau mà....Tể tướng đau. Tể tướng bị chém đầu.Ngọc Hoàng mất ngủ...
Một lần nữa, hội phụ nữ lại họp nhau. Thế này thì không ổn. Lại phải lên gặp Ngọc Hoàng thôi. Vừa thấy đám phụ nữ hôm trước, Ngọc Hoàng ngạc nhiên hỏi:
- Các ngươi còn đòi quyền bình đẳng gì nữa thế?
- Dạ không ạ. Chúng con xin Ngọc Hoàng thượng đế phê chuẩn lại luật hôm trước ạ. Xin Ngọc Hoàng lại để cho chúng con đau đẻ ạ.
- Các ngươi nói gì ta không hiểu. Ta vừa phê chuẩn chưa ráo mực cơ mà?
Sau khi nghe hội phụ nữ trình bày sự việc. Ngọc Hoàng gật gù:
- Đúng, thế này thì nguy hiểm thật.
- Dạ vâng, xin người soi xét. Hãy để chúng con tự làm, tự chịu. Như thế xã hội mới yên bình, gia đình mới hạnh phúc...Và chúng con hứa mang theo những bí mật xuống mồ....
ImageImageImage

(Nhóc lỳ ghi lại từ thầy Đỗ Minh Đức - Giảng viên trường Học viện Ngân hàng- Có mô - đi - phê cho bà con đọc dễ hiểu)