Betsy leo một cách mệt nhọc lên đường núi đá gập ghềnh. Có những chỗ xe nghiêng đến nỗi em cảm giác như hai đứa mình sắp bị bắn ra ngoài. Thỉnh thoảng anh lại mở miệng trấn an khi nhìn thấy khuôn mặt cố gắng giữ bình tĩnh của em:
- Mình ổn mà.
Đến cái dốc cao, anh nói với Jason: Sợ cô ấy (Betsy) không lên nổi đâu mày ạ. Để tao tìm đường khác lên thử?
Jason thúc: Cứ thử đi.
Thế là Betsy lại hì hục bò lên cái dốc cao ngất ngưởng. Được nửa đường, anh bảo: Em ra đi. Bước ra đằng trước xe ấy.
Em hơi lo ngại khi anh bảo em ra khỏi xe. Xe ép chặt vào mép đường, em không có đường bước ra trước. Em bèn đi vòng phía sau, cũng là lúc Betsy lao tuột xuống, bay về phía em.
Anh thét lên. " Anh bảo là ra đằng trước!"
Betsy không có thắng, nên anh rồ ga lên cho xe đừng cán qua người em. Cả anh và xe lao thẳng vào đám bùn bên lề, xe thì chổng lên, kẹt cứng.
Em chạy nhanh lên dốc. Jason bảo hay là dùng xích kéo Betsy lên. Sợi xích mình có cũng ngắn quá, dốc thì quá dài.
Loay hoay thế nào mà anh de xe ra được, rồi đi bọc con đồi khác lên. Em đứng nép cạnh con đường, chờ hình ảnh cái xe jeep màu vàng. Chắc anh giận lắm rồi.
Được mười lăm phút, thì em đã nghe tiếng Betsy từ đằng xa. Em vừa bước gần hơn vào lề, thì anh trờ tới.
Nháy mắt với em, anh hỏi:
-Cô gì ơi, có cần quá giang không?
Em bật cười hỏi: Anh cũng đi hướng đó à? Ừ thì cho tôi đi nhờ với.
Em leo vào xe. Anh hôn nhẹ lên môi em, thì thầm: - Em làm anh sợ quá. Anh suýt giết em rồi.
Đi được 5 phút nữa thì mình thả trại. Anh cưa cây gỗ nằm ngả dài bên đường. Em cũng lon ton phụ gom những khúc cây mà đối với em là nặng chình chịch. Em chỉ ôm một lần một khúc thôi mà đã đi lặc lè. Được 6, 7 lần như vậy, thì anh bảo: - Xong cái này, em ngồi nghỉ giải lao đi.
Gom xong, anh dạy em nhóm lửa. "Em nên bắt đầu từ một đống củi nhỏ thôi." Anh bảo vậy.
Thế mà mình cũng có một đống lửa vĩ đại suốt tối. Cứ sắp hết củi, anh lại gắn đèn nhỏ lên cái nón xanh của anh, mò mẫm đi chặt. Tóc anh vàng, dài gần chấm vai, hôm nay anh cột lại gọn gàng. Em chỉ nhìn thấy cái đuôi gà ấy thôi là lại thấy hạnh phúc. Chẳng hiểu sao?
Anh bật nhạc lên. Những bản nhạc đồng quê da diết. Anh bảo: Anh muốn em nghe những giai điệu này. Em nghe thật kỹ nhé, từng lời,...
Tim em thắt lại. Em ngồi lặng lẽ nhìn đống lửa cháy bập bùng.
Anh vân vê những ngón chân bé xíu của em. Anh cũng im lặng.
"...Nếu em không thể nói là em yêu anh, hãy nói là em ghét anh đi. Là em ân hận mỗi lần em ôm anh thật chặt trong vòng tay em.
...Nếu em không thể là của anh mãi mãi, hãy để anh ra đi. Nếu em không thể làm ngược những điều sai, em cứ làm ngược những điều đúng đi..."
(Undo the right- Willie Nelson)
....
- Làm vợ anh nhé?
....
(Phan Trang)
Hiển thị các bài đăng có nhãn vaillovestory. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vaillovestory. Hiển thị tất cả bài đăng
30 tháng 10, 2008
24 tháng 10, 2008
Vail Love Story 1

Em nhắm mắt và hình ảnh ấy lại hiện ra trong đầu em. 7 tháng hơn sau cái lần hẹn hò đầu tiên ấy. Xe buýt chật kín người. Mặt ai cũng đanh lại vì lạnh. Mùa đông ở Vail khắc nghiệt nhất là vào cuối tháng giêng.
Mười lăm phút trước đó, em bước ra khỏi căn hộ của mình. Cơn bão tuyết tát mạnh vào người em. Trước mắt là một vùng trắng xóa, em không nhận ra được đâu là đường đi. Dò dẫm bước xuống cầu thang, em ngồi co ro trong phòng đợi xe buýt, bắt đầu thấy lúng túng vì đã lỡ nhận lời mời của anh.
Xe tới trễ 15 phút. Ở trạm xe cách em ba dặm, anh cũng ngồi đợi. Mãi mà không thấy, thầm nghĩ có lẽ xe đã chạy ngang mà không thấy mình vì tuyết rơi dày đặc quá. Anh dợm bước quay về thì tiếng động cơ trờ tới.
Mình ngồi ở hai hàng ghế đối diện. Thỉnh thoảng mới dám đưa mắt nhìn nhau cười ngượng ngùng. Em khẽ quan sát anh. Khuôn mặt rất vuông vức, mũi cao và nhọn, đôi mắt xanh lơ như cái mũ len còn lấm tấm tuyết anh đang đội.
Rồi em kết luận là nhìn anh cũng đẹp. Vẻ đẹp hơi đồng điệu với sự lạnh lẽo của cơn giông tuyết ngoài kia. Cái lạnh lẽo buốt hai cánh mũi.
Xe dừng ở trong làng. Em nhảy xuống, hai tay lần tìm hơi ấm trong túi áo lạnh. Anh cũng bắt chước theo. Vô tình không mà em cũng đội cái mũ màu xanh da trời chị em đan tặng.
Mình vừa bước đi, vừa giữ khoảng cách, để không quá gần, mà cũng không quá xa. Vụng về đến tội nghiệp.
Hai chân em bắt đầu run lập cập. Đi đến cuối làng mà vẫn không tìm được chỗ ăn, mình lại quay lại đầu làng. Tuyết vẫn vô tình hất vào mặt em đã cứng đờ. Tất cả các bộ phận trên người em đều lên tiếng phản đối cuộc hẹn hò vô duyên của tụi mình.
Mình ùa ngay vào nhà hàng nhỏ với bảng hiệu là hình một cành hồng sẫm. Nhà hàng Vendetta's. Theo như anh quảng cáo là bán pizza nổi tiếng nhất Vail. Cái nhăn mặt của em quá khẽ khàng anh không nhận ra. Em lịch sự bước vào, thầm nghĩ thôi lao cũng đã phóng rồi.
Không khí ấm áp trong nhà hàng quấn lấy em, thật dễ chịu. Mình ngồi bàn sâu nhất trong góc.
Anh nở nụ cười tươi tắn, đưa em cái thực đơn. Em lướt nhanh mắt, hy vọng tìm được một món nào ngoài pizza. Cái thực đơn chỉ to hơn cái bàn tay một chút xíu, liệt kê đủ 7 loại pizza nổi tiếng, mỗi loại được đặt tên riêng, rất vui nhộn. Chấm hết.
Em từ nhỏ đã được mẹ chiều chuộng, đâm ra rất kén ăn. Không biết ăn ớt đà lạt, không biết ăn olive - những nguyên liệu thường có mặt trong pizza.
Anh chắc là vì là con út, nên cũng không hảo nhiều món. Hỏi ra mới biết anh không ăn nấm, (hoàn toàn trái ngược với em), và cũng không ăn olive.
Chị bồi bàn điệu đàng bước đến. Tụi mình đã quyết định được 1 món pizza chỉ có thịt heo xông khói, dứa, và hành tây. Dễ ăn nhất! Em nhanh nhảu quay sang chị bồi bàn gọi món pizza bằng cái tên vui nhộn của nó. Chị mỉm cười ghi chép rồi biến mất sau quầy.
Chộp được một đề tài để nói chuyện, hai đứa mừng ra mặt, vì xóa được cái sự gượng gạo ban đầu. Thế là em ngồi liệt kê một loạt những món "Trang không thích". Anh cười bảo Sao nhiều quá. Thôi để anh ráng nhớ những món "Trang thích", có lẽ đơn giản hơn?
Anh không biết nói chuyện hài hước. Anh rất nghiêm túc, nhưng cũng rất dịu dàng. Anh nói tiếng Anh như cô giáo dạy em ở trường trung học, chỉ dùng những từ lịch sự nhất. Em thì quen bốp chát, đanh đá, tự dưng ngồi nói chuyện với anh cũng trở nên hiền lành quá.
Chỉ hơn mười phút một tẹo pizza đã đến bàn. Hai đứa trợn mắt nhìn nhau, vì cái pizza nằm chễm chệ trên bàn chẳng những có rất nhiều nấm, rất nhiều ớt đà lạt, mà còn rất nhiều olives. Em buồn hết ba phút mới nhận ra lỗi là ở em. Em đã bộp chộp gọi nhầm với chị bồi bàn cái tên vui nhộn của loại pizza nằm trên nó. Cuối cùng cũng chẳng "vui nhộn" là mấy.
Em không biết nói gì hơn vì quá ngượng, Vừa rủa mình sao lại nhận lời đi ăn cùng anh, vừa khìa hết ớt đà lạt và olive ra khỏi cái miếng pizza của mình. Anh cũng bắt chước làm theo với nấm và olive trên miếng của anh.
Rồi anh nhẹ nhàng hỏi Trang có muốn ăn hộ anh nấm không? Em bảo em rất thích nấm?
Hai giây sau dĩa của em thì đầy nấm, dĩa của anh thì đầy ớt đà lạt. Lúc này em mới nở nụ cười dễ thương nhất cho anh. Rồi lại tiếp tục liệt kê những món "Trang không thích".
Buổi hẹn hò đầu tiên hóa ra cũng không đến nỗi quá tệ.
Ăn xong hai đứa lại vẫn co ro tay trong túi áo, trùm mũ len xanh, đi như chạy xuống quán bar ở cuối làng.
Tuyết vẫn rơi nặng, như muốn chúng mình đi xích lại gần nhau hơn...
(Phan Trang)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)