Hiển thị các bài đăng có nhãn choanhhưngvàchịhoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn choanhhưngvàchịhoa. Hiển thị tất cả bài đăng

1 tháng 10, 2006

Nỗi đau đáu tìm tin cha....

Nỗi đau đáu tìm tin cha....



Bonus on 3th October: Khi post cái entry này lên, nhiều người đã hỏi mình "Đây là lính CỘNG HOÀ cũ à?"..Thực sự, mình cảm thấy đau lòng khi nghe câu hỏi đó. Gia đình anh chắc cũng thấy đau lòng, dân Việt Nam ta cũng thấy đau lòng. Chỉ một câu hỏi ngắn gọn, nhưng nó đã tái diễn cả một cuộc chiến tranh khốc liệt. Nhưng mình muốn nói với mọi người rằng, cái entry này, mình viết chỉ muốn đề cập tới một mục đích duy nhất là CON ĐI TÌM CHA. Đó là quyền thiêng liêng của mỗi con người. Còn military background của ông, chỉ là thông tin để thực hiện cái điều thiêng liêng đó. Xin mọi người hãy hiểu, rằng, đây là CON ĐI TÌM CHA, chứ không phải TÌM MỘT NGƯỜI LÍNH CỘNG HOÀ cũ. Cũng có người e ngại, khi tôi viết entry này. Nhưng điều tôi muốn làm, là giúp cho bạn tôi, dù chỉ là một hi vọng mong manh, khi có thể biết tin tức của cha anh. Và cũng cảm ơn rất nhiều bạn bè của tôi, đã thông cảm và ủng hộ. Đã "hứa" sẽ giúp tôi tìm kiếm thông tin. Đó là một điều tôi thật mừng!



Cái entry này, lại liên quan tới anh chị Việt Kiều mà mình đã quen qua Bi. Dường như mình "CÓ DUYÊN" với anh chị rồi, hihihi...
ImageNhưng khi biết mục đích chính anh chị về VN lần này, là để tìm cha của anh đã mất tích lâu lắm rồi. Thì mình thấy xúc động, xúc động vì tình cha-con...Anh đã về VN nhiều lần, cứ nghe ai đó nói thông tin ở đâu, anh lại bổ nhào đi tới, rồi lại trở về với tiếng thở dài...Mình biết lắm, chừng nào anh chưa biết rõ tin tức về cha mình, anh sẽ còn day dứt, tiếng thở dài sẽ còn sâu hơn, nặng nề hơn...Anh nói, anh thích đứng trước cửa KS ngắm đường phố HÀ NỘI, nhìn dòng người qua lại. Mình biết, khi đó anh đang thở dài...Anh đang tự hỏi liệu trong dòng người đang cuồn cuộn qua lại kia, ai là người có thể biết tin về cha anh? Ai là người bỗng dưng một ngày gọi cho anh và nói với anh thông tin về cha? Nếu biết, có lẽ anh đã lao ra dòng người đó, chặn họ lại và nở một nụ cười thật mãn nguyện, phải không anh? Vì điều đó, Bi cũng thương anh chị, cũng rất nhiệt tình. Nhưng Bi giờ cũng ở bên đó. Mấy ngày về cũng chả có kết quả gì khả quan. Và mình, tự nguyện xin làm tiếp phần có thể. Giúp anh đứng tên tìm cha, mình cảm thấy cũng có sự thiêng liêng của tình CON gửi CHA. Và câu chuyện mất tích của cha anh, làm mình thêm nhói lòng..Chiến tranh, chiến tranh qua lâu rồi, nhưng "HẬU CHIẾN TRANH" vẫn mãi làm con người ta nhức nhối. Nếu không có chiến tranh, cha anh sẽ là một công chức bình thường, với những niềm vui bình dị, với cuộc sống như bao người dân Việt Nam khác....Anh không mất cha, cha anh không phải "bất đắc dĩ" đi vào cuộc chiến, để trở thành "đối thủ" với chính đồng bào mình...Giờ thì tất cả đã lùi xa, cha anh còn ở nơi nào, mãi mãi là câu hỏi to đùng với anh, với người con nặng tình, nặng nghĩa nhất với cha...Vì những tình cảm đó của anh. Mình xin được post lên đây thông tin về cha anh, để hi vọng, dù là rất mỏng manh có ai đó biết tin về ông...Và mình sẽ được thấy anh, thấy anh chị em anh mừng tủi khi biết thông tin chính xác về cha...Mình hi vọng, vì thế giới 360 có nhiều điều kỳ diệu, ở đây- mình đã tìm lại được những người bạn tưởng chừng không bao giờ có thể gặp lại, ở đây - có những con người, những tấm lòng luôn biết sống vì nhau, cho nhau







Thiếu tá Đỗ Hữu Độ

        Nguyên Tham mưu trưởng Sư đoàn Bộ binh – 1960













Sinh tháng 12 – 1929.

Quê quán : Làng Bình Hải, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình.

Từ năm 1954 đến năm 1960, cư trú tại 54/5, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Quận 1, TP Hồ Chí Minh.



Mất tích ngày 24-12-1960, trong khi đi ủy-lạo chiến-sĩ sư-đoàn 1 Bộ Binh tại các tiền-đồn sát giới-tuyến gần sông Bến Hải nhân mùa Giáng Sinh 1960. Chuyến đi được thực hiện bằng trực thăng, sau khi đã viếng thăm tiền đồn Ải Tử, trên đường bay từ tiền đồn này sáng tiền đồn kế tiếp, trực thăng đã bị mất tích không rõ nguyên nhân.



Sư đoàn 1 Bộ binh đã mở nhiều cuộc hành quân truy tìm xác trực thăng trên đường bay tiếp nối giữa hai tiền đồ nhưng không có kết quả. Thiếu tá Đỗ Hữu Độ cùng phi hành đoàn và toàn thể nhân viên đi cùng chuyến bay được coi là mất tích trong công tác.



Theo tin tức cục An ninh Quân đội, sau khi mất tích, thiếu tá Độ đã có ít nhất một lần nói lời nhắn tin trên đài phát thanh Bắc Việt. Chứng tỏ thiếu tá Độ vẫn còn sống sau khi mất tích và đã bị bắt làm tù binh



Một cựu tù nhân chính trị đã bị bắt trong khoảng thập niên 60 cho biết đã từng bị nhốt chung một trại với thiếu tá Độ. Cho đến cuối năm 1962 thì bị chuyển trại nên không còn gặp lại nữa. Vị cựu tù nhân này cho biết đã được thả về trong đợt trao trả tù binh sau Hiệp định Paris năm . Thiếu tá Độ cũng có tên trong danh sách những tù binh nhưng không hiểu sao lại không có tin tức.



Một tin tức khác cho biết, Thiếu tá Độ đã được thả về sau năm 1975 và đã thoát được sang một quốc gia khác, có thể là Úc.



Trên đây là tãt cả những gì gia đình anh có thể biết về ông.



(Và đây là hình ảnh của ông trước lúc mất tích. Ai biết thông tin gì, xin hãy báo cho tôi nhé. Cảm ơn rất nhiều)

21 tháng 9, 2006

Viết cho những tình thâm

1. Bi béo du học bên Mỹ về nghỉ hè. Với mình đó là một tin vui lớn. Bi là một người bạn thân, thân không biết diễn tả thế nào bởi 2 đứa dường như rất khác nhau, lại như lực hút nam châm dính vào nhau từ ngày đầu tiên chân ướt chân ráo vào KTX. Ở bên cạnh Bi, đi với Bi, mình thấy mình nhỏ bé, mình thấy mình ngưỡng mộ Bi. Có lúc thèm được mạnh mẽ, bạo dạn như BI vậy. Còn Bi, mày cũng có rời tao được đâu, phải không? he..he...Chứng tỏ tao cũng có lực hút với mày nhé.



Bi "mang" theo về 1 cặp vợ chồng Việt Kiều và rủ rê mình "ĐI chơi với anh chị cho vui, anh chị ấy dễ thương lắm". Ừ, thì đi chứ. Bạn của Bi mà. Ấn tượng đầu tiên về anh chị là nụ cười. Vô cùng thân thiện và gần gũi. Mình chẳng có cảm giác đó là một Việt Kiều, mà cảm thấy dường như là anh - chị đi xa lâu ngày về. Thế là bỗng chốc trở nên thân thiết hơn, gần gũi hơn. Oài, mình còn choáng hơn, khi nghe Bi nói rằng, anh chị đã U50 cả rồi, hic..hic..soi gương nhìn lại mình sao mà già nua, cằn cỗi quá. Anh chị í như chỉ hơn mình vài tuổi thôi vậy. Và chỉ vài ngày tiếp xúc với anh chị, mình học được nhiều điều về cuộc sống, về cư xử....



2. Chị tròn trịa, nhỏ xinh...nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng...Anh chị xưng hô với nhau bằng tên, nghe thật thân thiết và tình cảm. Cái tình cảm nhẹ nhàng, ấm áp mà sâu sắc. Bất chợt nhìn lại mình, thấy mình xấu hổ. Mình còn trẻ mà, rất trẻ so với anh chị. Thế mà vợ chồng đôi lúc gây gổ, đã không giữ được bình tĩnh để gọi nhau ấm áp và thân thiết như thế. Và mình, đôi lúc vì áp lực cuộc sống, căng thẳng...cũng đã không giữ được giọng ôn hoà...cũng đã gắt gỏng, lên giọng...Mình thấy xấu hổ với chị. Và cũng thấy có lỗi với chồng. Anh à, cuộc sống ngắn ngủi lắm, hãy đừng làm nhau đau, để sau này có lúc nào đó bỗng chợt hối tiếc. Em chỉ biết được chính xác ngày em làm vợ anh, làm sao em biết được chừng nào mình phải xa nhau? Nói dại, lỡ một ngày nào đó, ông Trời không cho em được sống bên anh nữa..Em biết làm sao lấy lại những nguyện ước của mình? Vậy thì anh nhé, khi mình còn đang ở bên nhau, hãy cố hết sức mình, để mang cho nhau NỤ CƯỜI. Em hiểu, cuộc sống và tình cảm cũng giống như đồ thị hình SIN vậy, có đi lên và đi xuống. Nhưng em mong rằng cái phần đi xuống của mình cũng chỉ ngăn ngắn thôi, để đừng làm rạn nứt, tổn thương tình cảm của nhau, anh nhé!



3. Đôi khi đi trên phố, mình bất chợt thấy anh chị nắm tay nhau thật dịu dàng. Một vòng tay ôm thật ấm áp. Chị bảo, anh chị lấy nhau đã 28 năm rồi, nếm trải đủ ngọt bùi, cay đắng bên nhau rồi, vẫn giữ được tình cảm sâu sắc, mặn mà vậy. Lại thấy xấu hổ với chính mình. Chúng mình mới lấy nhau được gần 3 năm thôi. Mà sao đôi lúc thấy cằn cỗi. Chúng mình bỏ mất thói quen nắm tay nhau từ khi nào hả anh? Cũng chẳng khi nào đang đi dạo, anh bất chợt ôm vai em thật nhẹ...Cái vòng xoáy cuộc sống, lo toan cơm áo gạo tiền cuốn chúng ta đi nhanh quá. Cả ngày quần quật đi làm, tối về ngồi ăn với nhau bát cơm, rồi chơi với con, rồi đi ngủ khi ai cũng mệt nhoài. Đôi lúc không kìm chế được nóng giận và những stress ở cơ quan, công sở...chúng mình còn to tiếng nữa. EM bỗng thèm trở lại thời mình yêu nhau, anh thường đưa em đi dạo, ngồi lặng im bên nhau ở BỜ HỒ, nắm tay nhau nhẹ nhàng và khi đó, em cảm thấy lòng mình bình yên lắm lắm...Bây giờ, chúng mình chẳng còn thời gian và tâm trí, để nghĩ tới một hành động lãng mạn nào nữa hả anh? ôi, em chả muốn vậy, chẳng muốn để lòng mình khô héo, chẳng muốn để tình cảm mình cạn kiệt chồng em à...



4. Anh chẳng ngại ngần leo lên xe ôm, đi ăn bún riêu cua với em và Bi. Bi chở em và Pota, đi kè kè sau ông xe ôm, hic..hic..không phải bọn em sợ anh bị ông í chở đi mất đâu nhé (nếu được thế thì may quá nhỉ? Chị Hoa nhỉ? hè..hè..Image). Mà bọn em chỉ sợ ông í đi ẩu, nhỡ làm anh mất cái lông chân nào thì tội lỗi với chị Hoa chết đi thôi. Anh thật thà lắm, nên hay bị BI nó "Xỏ xiên". ImageEm thì nhân đạo hơn nhỉ? Và em có dặn anh rằng, nếu về Mỹ, mọi người có hỏi anh ấn tượng với VN thế nào, thì anh nhớ nói rằng, đó chỉ là một câu nói thôi, của ông tài xế xe ôm rằng "Đi đi, chỗ này không có công an đâu"- khi em và Bi dừng lại trước đèn đỏ. Image Câu nói ấy, mới đúng là MADE IN VIETNAM đó nha anh. Người VN ra đường, vi phạm luật giao thông, công an có hỏi "Vì sao anh vượt đèn đỏ?" thì sẽ trả lời "Vì em không nhìn thấy anh" Image

5.
Tối, mấy anh chị em hẹn nhau đi ăn. Cả Cận và Tẩu. Hai đồng chí này là bận bịu nhất, làm sếp rồi chị ạ, nên hẹn hò cũng "mệt mỏi" lắm, lần trước tụi em hẹn nhau, ngồi trong cùng một quán rồi mà còn chẳng tìm thấy nhau, lần này cũng vậy. Khi anh, Cận và ông xã em đã uống hết nửa chai volka Nga thì Tẩu mới tới, mặt mũi ngơ ngơ ngác ngác vì tìm mãi mới thấy. ImageVậy nhưng với em, Tẩu và Cận là 2 người bạn trai dễ thương nhất, đáng yêu nhất đó nha anh chị. Bọn em vô cùng tự hào về tình bạn này. Sẵn lòng sẻ chia, sẵn lòng giúp đỡ nhau. Và em thì luôn luôn phải giục mọi người "Chúng ta đến đây có nhiệm vụ chính là để giải quyết cái nồi lẩu này, mấy cái đĩa đồ ăn này đấy nhé" vì thấy ai cũng say sưa với công việc, với dự định, với đầu tư làm ăn...Chuyện nọ qua chuyện kia, chị kể cho em nghe về thái độ của tiếp viên hàng không Vietnam airline, rằng nếu trên máy bay của VN airline có  100 hành khách, trong đó có 98 người Việt và 2 người Âu, thì chắc chắn 2 người ÂU kia sẽ được các cô chiêu đãi viên quan tâm đặc biệt, cười tươi hết cỡ và nhiệt tình hết cỡ. Còn 98 người Việt, hãy tự mình phục vụ tối đa nhé, chỉ được gọi sự giúp đỡ khi không thể làm được nhé, và thái độ thì miễn cưỡng nhé. Em không thích kiểu làm việc private như vậy, nhất là trong môi trường này. VN airline là bộ mặt của cả một quốc gia với bạn bè thế giới, với ấn tượng của những người Việt sống xa quê. Trong một môi trường ấy, đòi hỏi cao nhất, đó là thái độ phục vụ phải PRO chứ? Và em chợt liên tưởng tới blog entry của một blogger đó chị, khi nói về sắc tộc, màu da...Trong cuộc sống này, xã hội và hành tinh này, sự phân biệt chủng tộc vẫn còn hằn rõ lắm...Tại sao cũng là làm từ thiện, giúp cho trẻ em nghèo, mà lại còn đòi hỏi PHẢI CÓ HỘ KHẨU THÀNH PHỐ cơ chứ? Một điều kiện hết sức vô lý, vô lý không thể nào diễn tả được...



6. Em chưa có nhiều thời gian để tâm sự với anh chị nhiều hơn, để hiểu thêm về những tình cảm và ấn tượng của anh chị về quê hương sau mấy chục năm đi xa rồi. Nhưng nói chuyện với chị, thì em hiểu rằng, dù ở đâu, dù VN hay Mỹ (Nơi mà khái niệm GIA ĐÌNH hoàn toàn khác nhau. Gia đình VN gần gũi, bị ràng buộc với nhau, cha mẹ, con cái..Còn ở Mỹ, nơi quyền tự do của con người được đảm bảo tuyệt đối. Con cái hoàn toàn tự lập và thoát khỏi vòng "kiểm soát" của cha mẹ từ nhỏ chứ chẳng như ở VN, em có gia đình, có con rồi, mà ba mẹ vẫn lo lắng, kèm cặp như trẻ nít vậy...) thì trái tim NGƯỜI MẸ, NGƯỜI VỢ trong gia đình cũng giống nhau, cũng một lòng vì con, vì chồng....Chị khiến em nể phục, bởi cách sống gần gũi và tình cảm như vậy đó, Hoa à!



Chỉ còn vài ngày nữa anh chị sẽ đi, nhưng em tin rằng khoảnh khắc ngắn ngủi em được gặp anh chị, sẽ là một kỷ niệm đẹp trong cuộc sống của em. Và em cũng tin rằng mình sẽ contact với nhau thường xuyên. Và em còn được học hỏi thêm nhiều điều từ anh chị, như một người anh, người chị lớn trong gia đình...



(Cái blog entry này, em muốn dành tặng riêng cho anh chị, tuy mới quen mà để lại ấn tượng rất sâu sắc cho em. Mong anh chị mãi giữ được nụ cười rạng rỡ, thân thiện và tình cảm nồng ấm như vậy nhé)