Thật ra, chẳng biết mình đang nghĩ gì lúc này.
**********************************************
Thôi đừng khóc
Mùa thu chưa kịp đến
Kỷ niệm rong rêu-xưa cũ- lâu rồi.
Em đã khác
Và anh đã khác.
Cớ gì buồn vì những vô tâm???
Em cứ lặng lẽ với những âm thầm
Âm thầm nhớ
Âm thầm buồn
Âm thầm khóc
Bờ vai nghiêng - chiều xuống bên hiên nhà
Những viên sỏi buồn tênh như thế...
Người ở đâu?
Có chút chạnh lòng?
Hiển thị các bài đăng có nhãn you. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn you. Hiển thị tất cả bài đăng
11 tháng 4, 2008
9 tháng 4, 2008
My dream...
híhí...Đang nì nèo một "NGƯỜI" 2 món mà mình đam mê và ao ước và luôn dream of vào lúc này, là cái nồi làm kem và cái lò nướng. huhu..Coi như là quà tặng "truy lĩnh" suốt 10 năm qua của những ngày như SN, Valentine, 8/3 và 20/11.... nhỉ?
Như thế có ít không, cả nhà?
Như thế có ít không, cả nhà?
28 tháng 12, 2006
Quá khứ...
một bài thơ cũ, lại là tâm trạng mới...
Đôi khi ta thèm được khóc
Như khi đứng dưới trời mưa
Ta trút lòng mình nặng trĩu
Để nghe xa xót, đâu vừa...
Đôi khi ta muốn được cười
Vô hồn như một người dại
Giá mà ta không phải nhớ
Những điều đáng lẽ phải quên...(?)
Đôi khi thèm nghe tiếng vỡ
Ta đã đập tan nỗi niềm
Để nghe hồn mình tơi tả
Mảnh vỡ xé nát trái tim...
Giá mà ta có thể quên
Cuộc đời với nhiều tráo trở
Quên đi lọc lừa, dối trá..
Ta được hồn nhiên, thuở nào..
Lặng mình trước thềm quá khứ.
Trắng mình trước những nỗi đau...
Đôi khi ta thèm được khóc
Như khi đứng dưới trời mưa
Ta trút lòng mình nặng trĩu
Để nghe xa xót, đâu vừa...
Đôi khi ta muốn được cười
Vô hồn như một người dại
Giá mà ta không phải nhớ
Những điều đáng lẽ phải quên...(?)
Đôi khi thèm nghe tiếng vỡ
Ta đã đập tan nỗi niềm
Để nghe hồn mình tơi tả
Mảnh vỡ xé nát trái tim...
Giá mà ta có thể quên
Cuộc đời với nhiều tráo trở
Quên đi lọc lừa, dối trá..
Ta được hồn nhiên, thuở nào..
Lặng mình trước thềm quá khứ.
Trắng mình trước những nỗi đau...
26 tháng 10, 2006
5.Thơ
An ủi
Em đừng khócMùa thu hiền qua phố
Nắng nghiêng nghiêng
Hoa sữa rụng bên thềm
Anh xa lắc
Lời yêu chưa kịp nói
Heo may về bối rối trong nhau
Em đừng khóc
Vì chưa phải niềm đau
Chỉ là một chút nhớ qua tim rất vội
Chỉ là những bâng khuâng nông nổi
Một ngày nao theo gió cuốn lên trời
Em đừng khóc...
Mà vẫn mặn đắng môi
Cái khoảnh khắc yếu mềm trước gió
Ai vô tâm...
Mà ai thì vẫn nhớ
Quán ngày xưa
Đâu ánh mắt nồng nàn?!
24.10.1999
9 tháng 10, 2006
3.Thơ
Vọng
Nếu ngày mai trên phố đông người
Gặp lại anh- chàng trai ngày ấy
Đã từng khiến trái tim em run rẩy
Em sẽ thản nhiên cười - hay lúng túng quay đi?
Nếu ngày mai chẳng còn những tình si..
Gặp lại em, anh còn nhìn như thế?
Một ngọn lửa, cháy trong anh như thể...
Đốt thiêu em suốt tháng năm dài
Ta biết rằng sẽ chẳng thể tàn phai
Hình bóng nhau trong kỷ niệm xưa cũ
Con đường xưa, tuổi 20 quên ngủ
Những bồi hồi, phấp phỏng- lần hẹn hò đầu tiên
Dẫu bây giờ trái tim không ngủ yên
Em vẫn khóc một mình trong đêm dài yên lặng
Anh đốt thuốc một mình dưới đường băng vắng
Mình thờ ơ, như thể mất nhau rồi
Nhưng em biết, chỉ cần một lời thôi
Một ánh mắt, cái chạm tay khe khẽ
Trái tim em sẽ mở tung cánh cửa
Khóc dịu dàng trên bờ vai anh....
09.05.1998
Nếu ngày mai trên phố đông người
Gặp lại anh- chàng trai ngày ấy
Đã từng khiến trái tim em run rẩy
Em sẽ thản nhiên cười - hay lúng túng quay đi?
Nếu ngày mai chẳng còn những tình si..
Gặp lại em, anh còn nhìn như thế?
Một ngọn lửa, cháy trong anh như thể...
Đốt thiêu em suốt tháng năm dài
Ta biết rằng sẽ chẳng thể tàn phai
Hình bóng nhau trong kỷ niệm xưa cũ
Con đường xưa, tuổi 20 quên ngủ
Những bồi hồi, phấp phỏng- lần hẹn hò đầu tiên
Dẫu bây giờ trái tim không ngủ yên
Em vẫn khóc một mình trong đêm dài yên lặng
Anh đốt thuốc một mình dưới đường băng vắng
Mình thờ ơ, như thể mất nhau rồi
Nhưng em biết, chỉ cần một lời thôi
Một ánh mắt, cái chạm tay khe khẽ
Trái tim em sẽ mở tung cánh cửa
Khóc dịu dàng trên bờ vai anh....
09.05.1998
2.Thơ
Thu nhớ
Tháng 8 - Em đi trên phố
Xôn xao tiếng gió chuyển mùa
Chớm thu - heo may se lạnh
Ngỡ ngàng- mùi cốm, lá sen
Tháng 8- Trẻ con với đèn
Còn em - Với chiều và nhớ...
Vẫn nghe đâu đây hơi thở
Tiếng anh thầm thì, lạ-quen....
Mình em với chiều bình yên
Nỗi nhớ gửi đi xa lắc
Thời gian sao dài dằng dặc?
Trăng rằm- em thầm chia đôi
Trong anh nỗi nhớ có vơi?
Chiều nay hình như nắng lạ
Đường em rắc vàng sắc lá...
Nỗi nhớ gửi đi....
Không lời!
(Trung thu 1997)
*****=====*****
Nhớ
Em lặng thầm, giọt nước mắt rơi nghiêng
Nghe lặng lẽ tiếng thở dài của gió
Mơ cho mình một cánh buồm nâu đỏ
Chở những ước mơ nhỏ nhoi
Đêm se lạnh, nhớ anh chẳng thể vơi
Những nỗi niềm trĩu nặng không thể nói
Anh có tin không? Rằng em- sẽ đợi...
Dẫu biết mình phải đối mặt với thời gian
Em cô đơn, nghe tim mình thở than
Nỗi nhớ anh - Cồn lên bao dấu hỏi
Có anh bên đời rồi, vẫn hoài nghi: Có vội??
Nhưng chẳng thể nào, em khác lạ là em....
12.09.1997
Tháng 8 - Em đi trên phố
Xôn xao tiếng gió chuyển mùa
Chớm thu - heo may se lạnh
Ngỡ ngàng- mùi cốm, lá sen
Tháng 8- Trẻ con với đèn
Còn em - Với chiều và nhớ...
Vẫn nghe đâu đây hơi thở
Tiếng anh thầm thì, lạ-quen....
Mình em với chiều bình yên
Nỗi nhớ gửi đi xa lắc
Thời gian sao dài dằng dặc?
Trăng rằm- em thầm chia đôi
Trong anh nỗi nhớ có vơi?
Chiều nay hình như nắng lạ
Đường em rắc vàng sắc lá...
Nỗi nhớ gửi đi....
Không lời!
(Trung thu 1997)
*****=====*****
Nhớ
Em lặng thầm, giọt nước mắt rơi nghiêng
Nghe lặng lẽ tiếng thở dài của gió
Mơ cho mình một cánh buồm nâu đỏ
Chở những ước mơ nhỏ nhoi
Đêm se lạnh, nhớ anh chẳng thể vơi
Những nỗi niềm trĩu nặng không thể nói
Anh có tin không? Rằng em- sẽ đợi...
Dẫu biết mình phải đối mặt với thời gian
Em cô đơn, nghe tim mình thở than
Nỗi nhớ anh - Cồn lên bao dấu hỏi
Có anh bên đời rồi, vẫn hoài nghi: Có vội??
Nhưng chẳng thể nào, em khác lạ là em....
12.09.1997
28 tháng 9, 2006
Tự hát
Sẽ chẳng bao giờ anh biết được đâu
Trong tiếng nức nở của cơn mưa mùa hạ
Từng giọt buồn
Tí tách
Rơi trên lá
Có cô bé đứng chờ
Giọt hạnh phúc sẽ rơi
Sẽ chẳng bao giờ anh biết em đâu
Bởi quanh anh, em mờ nhạt quá
Em vẫn chờ
Cô đơn
Rất lạ
Dẫu cuối cùng
Chỉ là hư vô
Chẳng dám nói với anh
Em gửi vào câu thơ
Mình em đọc- không bao giờ anh biết
Dẫu nỗi nhớ trong em cồn cào da diết
Rồi cuối cùng là phiến đá
Lặng câm!
Trong tiếng nức nở của cơn mưa mùa hạ
Từng giọt buồn
Tí tách
Rơi trên lá
Có cô bé đứng chờ
Giọt hạnh phúc sẽ rơi
Sẽ chẳng bao giờ anh biết em đâu
Bởi quanh anh, em mờ nhạt quá
Em vẫn chờ
Cô đơn
Rất lạ
Dẫu cuối cùng
Chỉ là hư vô
Chẳng dám nói với anh
Em gửi vào câu thơ
Mình em đọc- không bao giờ anh biết
Dẫu nỗi nhớ trong em cồn cào da diết
Rồi cuối cùng là phiến đá
Lặng câm!
16 tháng 9, 2006
Tự tình tháng 9
Đã có một blog entry nói về tháng 9, về những ngày trở gió. Nhưng chẳng hiểu sao tháng 9 vẫn còn đầy ắp cảm xúc trong mình, trong từng hơi thở, trong những ký ức thân quen...cái cảm giác đi xe trên phố, gió mơn man trên từng ngọn tóc, từng cánh tay, trên má, trên môi lành lạnh, cái cảm giác hương hoa sữa ngọt ngào thấm sâu vào cổ họng, tưởng như mình đang ngấm dần trong heo may....Mình bỗng thấy nao lòng về những ngày mùa thu dịu dàng như thế. Bỗng thấy mình như nhỏ lại, yếu mềm. Bỗng thấy mình cũng dịu dàng hơn, đằm thắm hơn...Thoát ra những lo toan cuộc sống, những stress công việc và gia đình...
Tháng 9 ấy, khi mình nghe Thanh Lam hát "Cho em một ngày, một ngày thôi, một ngày không khắc khoải chờ đợi..." Mình đã bật khóc, nước mắt cứ lặng ngấm trong từng nỗi nhớ, trong từng hơi thở.
Ừ, ai đó nhớ, ai đó mong, ai đó thương rồi chợt thấy lòng mình bỗng "lãng mạn" bất thường. Cũng chỉ là những kỷ niệm, cũng chỉ là những hoài mong. Giờ chẳng còn nuối tiếc, chỉ bất chợt một thoáng trong đời. Ai cũng có một "khoảng trời riêng" anh ạ. Khoảng trời riêng của em, giờ đã lùi xa lắm. Bầu trời của em bây giờ, là Pota, là anh, là gia đình nhỏ yêu thương của mình. Thế mà đôi khi, anh vẫn làm cho em buồn quá, hụt hẫng quá...Trái tim như thiếu hụt điều gì chẳng gọi thành tên.
Tháng 9 ấy, khi mình nghe Thanh Lam hát "Cho em một ngày, một ngày thôi, một ngày không khắc khoải chờ đợi..." Mình đã bật khóc, nước mắt cứ lặng ngấm trong từng nỗi nhớ, trong từng hơi thở.
Đôi khi lòng em nhớ
Như cơn mưa đầu mùa
Cứ mỏng manh như thế.
Mà ngấm vào tim nhau...
Đôi khi lòng em nhớ
Nghe lòng bỗng rưng rưng
Anh đã xa xa lắm
Chẳng đi chung một đường....
Như cơn mưa đầu mùa
Cứ mỏng manh như thế.
Mà ngấm vào tim nhau...
Đôi khi lòng em nhớ
Nghe lòng bỗng rưng rưng
Anh đã xa xa lắm
Chẳng đi chung một đường....
Ừ, ai đó nhớ, ai đó mong, ai đó thương rồi chợt thấy lòng mình bỗng "lãng mạn" bất thường. Cũng chỉ là những kỷ niệm, cũng chỉ là những hoài mong. Giờ chẳng còn nuối tiếc, chỉ bất chợt một thoáng trong đời. Ai cũng có một "khoảng trời riêng" anh ạ. Khoảng trời riêng của em, giờ đã lùi xa lắm. Bầu trời của em bây giờ, là Pota, là anh, là gia đình nhỏ yêu thương của mình. Thế mà đôi khi, anh vẫn làm cho em buồn quá, hụt hẫng quá...Trái tim như thiếu hụt điều gì chẳng gọi thành tên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)