Hiển thị các bài đăng có nhãn họctrò. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn họctrò. Hiển thị tất cả bài đăng

12 tháng 12, 2008

Hoc tro

Nói chuyện với S, cậu học trò cũ. Trong mắt các thầy cô, ai cũng nghĩ đó là hs cá biệt, thậm chí trong gia đình, bố mẹ cũng coi em là ‘bỏ đi” – Vậy mà chẳng hiểu sao mình vẫn nhìn thấy cái phần rất thiện, rất chân thành, rất tình cảm trong con người em.

Vui vui, vì em luôn tin tưởng và chia sẻ với mình rất nhiều chuyện. Em dễ dàng tâm sự với mình rất nhiều chuyện. Mình vẫn tin sau này em sẽ thành đạt, sẽ về tìm lại mình- cô giáo cá tính- như em nhận xét.

Cố lên em nhé. Em còn rất trẻ, tương lai của em còn ở phía trước. Cô vẫn luôn tin em.

18 tháng 3, 2008

Thi Học sinh thanh lịch trường Ngân hàng

Tối qua, 3 mẹ con tớ hớn hở đi xem thi Học sinh thanh lịch của trường tớ. Ôi, bao nhiêu năm rồi mới tổ chức mặc dù trường tớ nổi danh nhiều em xinh đẹp đấy. Lại bồi hồi nhớ hồi SV, mình cũng bị lớp tóm cổ đi thi “cho đủ quân số và phong trào”, chết mất. Nhưng cũng là một kỉ niệm đẹp. Ôi, cái đứa đi thi thì chẳng chuẩn bị gì, cũng chẳng có hứng thú gì, còn bạn bè thì cứ loạn cả lên, lo lo lắng lắng. Nhất là bạn Bi béo. He..he.

Tớ chỉ tiếc em Hà, lớp 40E, vừa cao, vừa xinh, các màn của em í đều ok. Nhất là múa “Em đi Chùa Hương” – Làm gái lớn nhà tớ mê tít, về cứ bắt mẹ mở lại cho xem (mẹ quay video được một đoạn mà). Thế mà em í không được vào vòng 5 người mới chán chứ. EM í khóc rưng rức, còn bạn bè thì tiếc ngẩn ngơ.

Màn thi năng khiếu cũng hay. Trường tớ các em vừa xinh, vừa múa dẻo, hát hay nhé. Lần nào tổ chức văn nghệ tớ cũng ngẩn ngơ “ngưỡng mộ” các học trò yêu của mình. Hôm qua có 4 em thi cắm hoa, tớ mê tít cái xe hoa của em Hải (sau đoạt giải hoa khôi đấy) . Nhìn cái xe hoa lan của em í đầy cảm xúc tình yêu, thế mà chẳng hiểu sao em í lại “thuyết trình” về môi trường. ôi, chẳng “ăn nhập” gì với nhau cả. Hic. Nhưng mà đẹp, vẫn đẹp lắm í.

Hoa khôi năm nay là em Phạm Thanh Hải, vừa cao, vừa xinh, lại học giỏi nữa chứ. Học trò cưng của mình đấy. Em í năm ngoái cũng đạt giải nhì thi tiếng Anh toàn tỉnh đấy. Tuyệt không?


Chị Bống đang xem rất say sưa nhé.

EM Cua chẳng biết có hiểu gì không mà cũng chăm chăm chú chú lắm.


Chị Bống đang "ngưỡng mộ" các chị lắm đấy


Sếp trưởng của chúng tớ đấy


Các người đẹp đang dự thi cắm hoa.


Xe hoa tình yêu mà tớ thích nhất đấy.Nó gợi tớ nhớ tới bài "xe đạp ơi" của Ngọc Lễ.


Khán giả nhỏ tuổi nhất là em Cua nhà tớ đấy, em í cũng là khán giả "bụi đời" nhất khi thản nhiên nằm dài trên bàn ban Giám khảo nhé, he..he..


EM Hà 40E đang múa "Em đi chùa Hương" tiết mục đạt giải "Nữ sinh tài năng" đấy


LỚp 40E toàn các em vừa xinh, vừa múa dẻo. Tớ cực thích tiết mục "Múa chăm" của các em í, nhìn mê ly luôn í


Những người đẹp dư thi đây. Chỉ là một số thôi nhé, còn nhiều em xinh lắm mà không tham gia thi đấy

Hoa Khôi của chúng tớ đấy. Yêu không?

17 tháng 11, 2007

Thương em, cô học trò nhỏ.

Ông xã bắt đầu nhận việc ở chỗ làm mới. Vẫn làm quản lý nhà hàng. ôi, nghĩ tới cái nhà hàng Vy mà bực mình. Bỏ bao nhiêu công sức ở đó, gây dựng cho nó ổn ổn rồi thì bị cho out. Đã thế còn củ chuối tới mức không thèm trả tháng lương cuối nữa chứ. Mình coi thường 2 vợ chồng "ông chủ" ấy. Cũng điên tiết lắm, bực mình lắm. Nhưng 2 vợ chồng mình bảo nhau, coi như "bố thí" cho nó. Đek thèm bận tâm nữa. Giờ sang nhà hàng Quê hương. Hơi sập sệ, rồi xuống cấp quá. Nhưng mình vẫn tin vào khả năng khôi phục và làm việc của anh. Ông xã cũng được cái tính nhiệt tình, trách nhiệm với công việc, say mê công việc nữa. Nhiều lúc còn quên cả vợ con vì công việc ấy.

Giờ ông xã lại lao vào sửa chữa cơ sở hạ tầng. Rồi khôi phục kinh doanh. Rồi tuyển nhân viên. Hồi ở Vy, vợ cũng lao vào làm giúp chồng, cãi nhau nảy nửa bao nhiêu trận. Giờ tự nhủ sẽ không can thiệp vào công việc của chồng nữa. Nhưng cứ thấy sốt ruột. Với lại chồng rất tin tưởng vợ nên có việc gì lại nhờ vả. Khổ thế cơ chứ

Tuyển nhân viên là việc mà chồng nhờ đầu tiên. Thế là có bao nhiêu cô học trò "cưng" đều nghĩ tới. Chỉ tiếc là tụi nó mải học, rồi thi liên thông...Cuối cùng, hôm nay em Nga 39D bảo, cô ơi, để em bảo bạn Phương, bạn í đang có người yêu ở BN, muốn xin việc ở đây cô ạ. Phương tới, nói chuyện với em một hồi. Em kể một bạn cùng lớp giờ đang ở với em, hoàn cảnh khó khăn lắm (tự dưng quên mất tên cô bé học trò đó) . Bố mẹ mất sớm, anh trai thì đi Nga làm việc cho dì để dì nuôi 2 em ở nhà. Nhưng giờ ra trường rồi, họ hàng 2 bên đùn đẩy không ai nuôi nữa. Em ở cùng với Phương 2 tháng rồi mà bác chỉ cho có 200k thôi. Còn cô em út năm rồi thi lớp 12 không đỗ nữa. Cả nhà đau đầu vì em út, được nuông chiều từ nhỏ nên không chịu thương chịu khó như chị mà...Tự dưng mình chạnh lòng quá, thương em quá. Không có bố mẹ là một nỗi đau lớn, một sự mất mát lớn, sự thiệt thòi lớn...

Tự nhủ, sẽ cố gắng giúp em những gì có thể.

8 tháng 11, 2007

Đoảng!

Sáng nhận được quà của chị kèm lời nhắn "nhớ mua gì ăn nghe em, thèm gì thì mua ăn nhé.Chị thương em" mà cứ xúc động muốn rớt nước mắt. Em biết chị thương và lo cho em nhiều. Nhưng đúng giai đoạn này,em chẳng muốn ăn uống gì hết. hic..hic..Nhiều lúc cố nhồi nhét vì em Cua thôi chị ạ. Ngoài này trời lạnh, hanh khô...nên lúc nào em cũng có cảm giác thiếu nước, khô roong cả người í. Thèm ăn hoa quả kinh khủng. Buổi trưa ông xã đi làm, mỗi mình ở nhà với cái bụng lặc lè, không đi nổi ra chợ mà ăn uống gì. Vậy là nhắn cho 2 cô học trò "yêu" "Vào cô nhờ một việc nhé" - 15 phút sau thì 2 cô học trò có mặt ngay. Đưa tiền, dặn ra chợ mua giúp cô ít nho, ít táo và mấy hộp sữa chua...

Chừng 30p sau, 2 cô học trò về. Trời ui! Nho thì bị ủng, còn táo thì héo...Lựa mãi mới còn được quả nho có thể ăn được, táo thì không muốn "gặm" nữa. Hic..hic..2 cô học trò sắp 20 tuổi rồi đấy. Vậy mà hồi mình mới có 6 tuổi thì đã biết nấu cơm rồi. Học lớp 2 đã biết cắp rổ đi chợ giúp mẹ, rồi thì trải qua bao nhiêu là việc giúp ba mẹ "cải thiện đời sống" - hồi đó vẫn còn bao cấp, chỉ có mẹ đi làm, lương lại thấp, ba thì không chịu được lương nhà nước thấp nên nghỉ việc ra ngoài làm cũng chật vật, vất vả. Thế là ban ngày thì nhận bao tải về khâu, ban tối thì cả nhà nhoài ra bóc lạc...Rồi nuôi lợn, gà, ngan, vịt đầy nhà. Nhớ có lần vì "cứu" em Út ngã xuống sông mà mẹ giẫm phải con vịt con tới lòi cả ruột. Thương ơi là thương. Rồi đi học về thì tất bật nấu cám, băm bèo, cho lợn ăn..có lần mẹ còn nuôi cả lợn sề nữa, tới khi nó đẻ, cả nhà cuống lên không biết làm thế nào phải gọi dì út ra "cứu trợ" . Mình gần như chỉ được đi học chính khoá, không có thời gian và tiền bạc để học thêm như các bạn nữa. Rồi thì chui vào cái kho lương thực tối tăm, ngột ngạt để mua trấu về đun, rồi đi chợ bằng tem phiếu...Nên có năm, đúng 28 Tết, mình đi xếp hàng mua thịt lợn rồi làm mất luôn toàn bộ tem phiếu quý I của cả nhà, bị mẹ đánh một trận, mình đau thì ít, mà tiếc của và lo lắng thì nhiều ...

Đã hơn 20 năm rồi,mà giờ vẫn còn nguyên những hình ảnh hồi đó...Có lẽ càng khó khăn, thì người ta càng cố gắng phấn đấu, vươn lên hay sao nhỉ? Hay là mình luôn phải đối mặt với khó khăn nên phải tìm cách mà vượt qua ấy. Giờ thấy thế hệ học trò của mình, sống sung sướng hơn, đầy đủ hơn nên cũng vụng về và "đoảng" hơn. Nhưng mình thì quan niệm khác hẳn trong cách dạy con, nhất định sẽ dạy cho Cua và Bống biết giúp đỡ ba mẹ việc nhà, biết tiêu tiền, biết tiết kiệm, biết đi chợ...Em Bống bé tẹo thế, mà cũng ý thức lắm rồi, hôm rồi đi chợ mua mì chính, dầu ăn, nước mắm với mẹ, em í hỏi đi hỏi lại "Mẹ ơi, mẹ còn tiền không?" - mẹ biết em ý chắc là thèm cái gì đó, nên hỏi "Thế con thích mua gì?" - em í còn cẩn thận hỏi lại lần nữa "Nhưng mà mẹ còn tiền không hả mẹ?" rồi mới rụt rè chỉ vào mấy cái xúc xích "Bống thích ăn cái này" - thương con quá, ok, con nhặt đi. Mẹ mua cho con, em í ăn ngon lành hết 1 cái, rồi cất 2 cái kia đi "Để dành mai ăn, mẹ nhỉ?" - Em í không bao giờ dám đòi mẹ mua cho cái gì, mà mẹ không đồng ý đâu nhé.

Là con gái, tối thiểu phải biết nội trợ, việc nhà, chợ búa chứ?! Tuy rằng có thể có lúc không phải làm (như mình bây giờ, toàn ông xã làm hết mọi việc thôi í ) . Nên em Bống và em Cua chuẩn bị tinh thần sẽ bị mẹ "rèn" vào khuôn khổ đấy nhé.

Con gái không thể "ĐOẢNG" mà....

13 tháng 3, 2007

Học trò

7h sáng vào lớp, 7h40 học sinh mới lọ mọ vào lớp, vừa xin cô vừa cắm mặt đi thẳng xuống cuối lớp. Cô còn ớ ra chưa kịp định thần đã thấy học trò đi tới cuối lớp. Giật mình hỏi:

- Sao giờ em mới vào lớp? Biết mấy giờ rồi không?

- Dạ, em ngủ quên ạ.

- Đêm qua mấy giờ ngủ?

- Dạ em thức khuya ạ. ..

Các bạn nhao nhao: Em thức khuya học bài cô ạ.

- Ừ, lý do nghe duyên nhỉ?

(Thôi, ít nhất là nó vẫn tới lớp là được rồi, cô tự an ủi mình vậy)

16 tháng 1, 2007

Nói với học trò K40 của cô

Trời, dạo này cuối năm, cuối kỳ..bận mờ cả mắt. Lên lớp suốt ngày, tối lại lọ mọ chấm bài. Mà bực mình nhất là chấm bài. Học sinh giờ chả chịu học hành gì. Cô thì giảng sa sả trên lớp, nói như ma làm. Mệt hết hơi, về có hôm mất tiếng, chả muốn nói chuyện gì với chồng con...Thế mà học trò thì cứ ngồi dưới ngả ngốn, nói chuyện rôm rả như đang buôn cá, buôn tôm ngoài chợ. Đến khi kiểm tra, lấy luôn bài tập trong SGK ra cho làm, cũng không làm được. Chỉ giỏi kêu, cô ơi sao đề khó thế, cô ơi sao thế này, sao thế nọ...Bực lắm là bực!!!



Học trò bây giờ đi học sành điệu lắm. Ngồi trong lớp để điện thoại đời mới lên bàn, bỗng dưng reo toáng lên, đủ loại nhạc. Thế là thành một làn sóng ồ ạt nói cười...Cô thu điện thoại thì khóc mếu rằng thì là em quên tắt nguồn, em quên để chế độ im lặng...


Học trò bây giờ ăn mặc sành điệu lắm, tóc cũng xoăn, cũng nhuộm, rồi bốt nọ, giầy kia...Quần thì càng ngày cạp càng ngắn xuống, còn áo thì càng ngày càng cao lên...Ừ, mình cũng là một cô giáo tư tưởng "thoáng"- các em đang kỳ tươi trẻ nhất, các em ăn mặc đẹp cũng là làm đẹp cho mình, cho đời...Nhưng cô muốn các em giữ được vẻ tươi trẻ, hồn nhiên của mình...Và vì các em là học sinh, nên cũng phải mặc cho nề nếp, ngoan hiền...Và điều quan trọng hơn cô muốn là các em hãy học thật tốt, học cho chính các em, cho tương lai của các em...Việt Nam vào WTO rồi, mà các em vẫn học hành như vậy thì biết bao giờ VN mình mới "hội nhập" được? Đi thi thì chỉ chăm chăm làm phao, tổng kết thì chỉ nhăm nhăm xin điểm thày cô...Với những học trò ngoan, ý thức học tốt, cô rất quý và thương, sẵn sàng tạo điều kiện tốt nhất để các em học và có kết quả cao...Nhưng cô không thể "thương" được những học trò đến viết bài cũng chả thèm viết, bài tập cũng không thèm làm...


Hôm trước chị Hà còn bức xúc thế này, gọi một học sinh lên kiểm tra bài cũ, em í thản nhiên bảo "Em không học bài" - cô hỏi em đang học môn gì, thì thản nhiên bảo "Không biết"- nói không vị ngữ, không chủ ngữ nhé. Chị hiền đấy, vào em, em cho nghỉ luôn cái môn này luôn...


Làm nghề giáo viên, đôi lúc bức xúc và ức chế tinh thần thế đấy. Cô chỉ muốn các em luôn là học trò thân yêu thôi...Bao lớp đã qua, bao học trò cô đã giảng...Bao học trò ngoan ngoãn, học giỏi mà cô yêu quý, giờ vẫn thường xuyên gọi điện, liên lạc và trở thành những người bạn nhỏ của cô...Mong rằng các em, những học trò K40 cô đang giảng cũng là những học trò thân yêu của thày cô nhé.