15 tháng 10, 2008

Phút xao lòng

Hà nội se lạnh rồi anh ạ
Hoa sữa cũng nồng nàn, ngọt ngào trên phố.
Em chợt thấy niềm yêu thương gõ cửa...
Nhớ người-dưng xa lắc tận phương nào....

Biết người dưng có thấy lòng nôn nao???
Có thấy nhớ Hà nội đang trở rét....

2 tháng 10, 2008

Về quê

Lại đặt gạch,cho bạn Cua uống sữa đã

22 tháng 9, 2008

Chúc mừng Sinh nhật






Bác Cường, bác Titi- hai người anh, người chị mà mẹ cháu vô cùng yêu quý đấy




Kính gửi bác
Cường - VMC



Thế là anh đã "già" thêm một tuổi nữa rồi đấy nhỉ? Vậy mà sau bao nhiêu năm gặp lại anh, em vẫn thấy anh rất trẻ, vẫn rất phong độ và đẹp trai nhé.

Hình như em quen anh từ năm 2001 thì phải, anh nhỉ? Cái hồi đó anh làm chủ nhiệm CLB kết bạn trăm năm của báo Lao Động, và Noel năm đó, anh tổ chức một buổi giao lưu. Em hồi đó đang ế sưng ế xỉa, được một chị bạn rủ đi chơi. Vốn ham vui, em tham gia liền. Mà cũng không hiểu tại sao, giữa hàng trăm người tham gia hôm đó, em lại có thể được nói chuyện với anh. Và làm quen với anh. Sau đó, anh còn nhiệt tình làm "ông mai" cho em nữa. Nhưng em "kém duyên" nên không thành, he...he... Lúc đó, em thật sự cảm thấy khâm phục anh, vì sự nhiệt tình của anh dành cho việc "ông mai" với một con bé xa lạ. Bẵng đi một thời gian, em mất liên lạc với anh. Rồi một ngày lọ mọ tiếp cận với công nghệ blog, em lại vô tình lạc vào blog của anh. Căng mắt nhìn cái ava, mà em cũng không dám chắc có phải là anh không nữa. Em gửi đi cái message, và được anh reply "Hi Giang, chứ còn ai vào đây nữa" - Chỉ có mấy từ ngắn gọn thế thôi, mà em cảm nhận được sự thân tình, gần gũi biết bao nhiêu trong cái giọng "Hi Giang..." của anh. Từ đó, blog của anh luôn là một địa chỉ em ghé thăm mỗi ngày. Cảm phục hơn trong cách suy nghĩ, nhìn nhận vấn đề của anh: sâu sắc, trầm ấm...


Thế mà mãi mãi sau này, em mới biết anh làm tới ...Phó tổng biên tập của báo Lao động. Giật nảy cả mình, không ngờ mình được quen với một "sếp" bự thế cơ chứ? híhí.... Nhưng điều đó có hề gì đâu, anh nhỉ? Vì tình cảm của anh em mình thì vẫn như thế, vẫn không phải vì em là "dân đen" còn anh là sếp mà xa cách...Những dòng comment, message động viên, thăm hỏi của anh làm em rất cảm động. Cảm động hơn nữa, là trong ngày SN con gái em tròn 4 tuổi, anh đã tới. Anh bận trăm công, nghìn việc mà vẫn dành chút thời gian quý hoá cho con gái em. Vợ chồng em xúc động lắm lắm í.


Hôm nay anh thêm một tuổi, cả nhà em chúc anh sẽ mãi mãi trẻ, khoẻ, vui, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Em vẫn tha thiết mong được ăn cỗ của anh đấy nhé. Nhiệm vụ cao cả đấy anh ạ

Kí tên,

Mẹ con nhà Cua Bống
P.S: Em dùng đúng font chữ và màu chữ mà anh đang dùng nhé. hihi

19 tháng 9, 2008

Memory- tháng 9 tự tình...




Sáng nay, đưa con đi học rồi, sau khi nạp hết một tô bún ốc rồi. Em quyết định đi...rửa xe. Cái xe đã sửa lại suốt cả tháng nay mà em kg có chút thời gian rảnh rỗi nào để đi rửa lại. Táp cái xe vào vỉa hè chờ rửa, em ghé mông sang quán cafe cạnh đó. Leo lên tầng 2, chọn cho mình một chỗ ngồi thật thoải mái. Em thích ngồi duỗi chân, dựa lưng thật thoải mái để uống...sinh tố (em đã bỏ cafe từ ngày có bầu con gái lớn rồi anh ạ). Và em...ngắm đường phố từ trên cao. Con đường vắng người, hơi heo hắt. Nhưng có lẽ vì thế mà em cảm nhận nó THU hơn. Chẳng hiểu sao, trong những khoảnh khắc như thế, trái tim em lại rất bồi hồi. Em tưởng như mình đang chìm vào một thế giới khác, một vùng kỉ niệm xa xưa với những cơn gió se se lạnh, với cái nắm tay vội vàng và lời thầm thì ngọt ngào của đêm thu ấy...

Em mở nhạc, từ cái mobile phone cũ rỉ của mình, cái mobile mà con gái em đã nghịch ngợm không ngừng mỗi khi có cơ hội, tới mức nó đã xước hết, đã mòn mỏi rồi...Nhưng em không có ý định thay thế. Em là người cực đoan và chung thuỷ, ngay cả với đồ dùng của mình. Nhưng, cho dù cái mobile của em không sành điệu, không dùng để nghe nhạc xịn, thì em vẫn thấy bồi hồi, xao xuyến khi nghe "ngày mai anh lên đường" - Cả một vùng kí ức của quán Cafe Nhân năm ấy ùa về. Những lời trêu ghẹo của bạn bè, cái lúng túng của anh, cái đỏ mặt của em...Chúng mình khi đó, "tình trong như đã, mặt ngoài còn e", anh nhỉ?

Chẳng biết có phải vì mùa thu nao lòng quá, hay vì chúng ta đã để vuột mất "cơ hội" cho nhau một nụ hôn, một vòng tay, một cái nắm tay ấm áp...Mà bây giờ, trong vùng kí ức của em, tất cả chỉ còn là một kỉ niệm, vẫn đẹp, vẫn lung linh và ngọt ngào...Em yêu gia đình mình, yêu các con của mình, bằng lòng với người đàn ông đang đi bên cạnh em...Và, em cũng yêu cái cách anh yêu gia đình, cái cách anh trân trọng quá khứ, kỉ niệm...


Và, ở đâu đó trong trái tim em, mùa thu bao giờ cũng ngọt ngào và dịu dàng, anh nhỉ? Như chính cảm xúc của em trong trung thu năm ấy. Em vẫn nhớ, những câu thơ này bật ra, khi em đang đạp xe trên đường Giảng Võ, đi qua nhà anh, trên đường đi dạy kèm về. Mùi hoa sữa nồng nàn, những lồng đèn trung thu, trăng sáng vằng vặc...Và nỗi nhớ anh đang da diết, cồn cào...Lúc ấy, em nhớ mình đã đạp xe rất chậm, rất rất chậm, như thể mình có thể hít tận sâu từng nhuỵ hoa sữa nhỏ li ti, ngọt ngào...Như thể mình có thể giơ tay ra là chạm được vào nỗi nhớ đang ở rất gần...Như thể là, em vẫn nghe tiếng anh vang vọng đâu đó trên sân ga...Hình như, lúc đó môi em mằn mặn...

Thu nhớ

Tháng 8 - Em đi trên phố
Xôn xao tiếng gió chuyển mùa
Chớm thu - heo may se lạnh
Ngỡ ngàng- mùi cốm, lá sen

Tháng 8- Trẻ con với đèn
Còn em - Với chiều và nhớ...
Vẫn nghe đâu đây hơi thở
Tiếng anh thầm thì, lạ-quen....

Mình em với chiều bình yên
Nỗi nhớ gửi đi xa lắc
Thời gian sao dài dằng dặc?
Trăng rằm- em thầm chia đôi

Trong anh nỗi nhớ có vơi?
Chiều nay hình như nắng lạ
Đường em rắc vàng sắc lá...
Nỗi nhớ gửi đi....
Không lời!
(Trung thu 1997)



Ừ, nỗi nhớ hồi đó đúng là không lời, bởi em nhút nhát, đến nhớ anh cũng không dám nói, giận hờn anh cũng không dám xịu mặt...Em chỉ im lặng, em cất giữ tình cảm của mình trong ngăn kín của trái tim...Mà anh quá xa, không thể nhìn vào mắt em để mà cảm nhận. Để rồi, một ngày thật gần, hình như cũng vào mùa thu, mình đã lặng lẽ rời xa nhau. Trong cái hụt hẫng và tự ái của em, trong cái ngác ngơ của anh...Nhưng anh vẫn không thể nào hiểu được vì sao em lại quay người...Để rồi, khi anh về rồi, em đã nức nở một mình. Và để rồi, em chắc chắn mãi mãi về sau, em vẫn thấy mình thật khờ dại, ngốc nghếch. Nhưng em biết mình yêu cái thời vụng dại ấy biết bao!!! Để rồi, mãi về sau, mỗi năm khi tháng 9 về, mùa thu nồng nàn trên phố, hương hoa sữa lùa cả vào trong những ngón tay...Em lại thấy lòng mình mềm lại, em lại thấy mình trôi về miền kí ức xa xôi đó...Có tháng 9 nhớ thương, tháng 9 lung linh, tháng 9 diệu kì, tháng 9 nông nổi, vụng dại ...

Ừ tháng 9 và mùa thu chợt đến
Gió heo may se sắt trước hiên nhà
Em tựa cửa đếm thêm mùa lá rụng
Thương một thời yêu dấu đã rời xa

Ừ tháng 9 có một lời hẹn ước
Trên sân ga người bỏ lại năm nào
Lá cứ rụng suốt mùa không nuối tiếc
Chỉ còn hương hoa sữa nôn nao

Nơi xa đó có mùa thu tháng 9
Dìu dịu thơm mùi cốm cuối chiều?
Thèm đến khóc một bàn tay nồng ấm
Lành lạnh nghe gió chuyển mùa

Ừ tháng 9 rồi người đi xa mãi
Mải mê với gió-mây-Trời...
Nên chẳng biết có một người ngóng đợi.
Trong tim còn
Lời - hò- hẹn- mùa - thu...

Lời-hò-hẹn-mùa-thu của mình đã ngủ yên trong ngăn kí ức. Kí ức đẹp tuyệt vời...Nhưng em biết, ở đâu đó trên quả địa cầu này, tháng 9 với rất nhiều người cũng là một tháng-9-tự-tình...

5 tháng 9, 2008

Em Cua tròn 9 tháng (01.09.2008)






Post tạm cái ảnh, viết sau vậy. Bận mù cả mắt. Híc.

26 tháng 8, 2008

Entry for August 25, 2008



Chúc mừng SN anh Q. Lâu lắm rồi không gặp. Hôm nay tự dưng lại nhắn tin chúc mừng, có lẽ bác í cũng phải ớ ra không hiểu là ai, híhí. Thời gian trôi nhanh thật đấy, mười mấy năm rồi....
**************************


Bởi nhanh, nên nhiều lúc nhìn 2 nàng công chúa ngủ ngoan lành, mình vẫn ngỡ ngàng khi nhận ra mình đã là một bà mẹ già, rồi chẳng mấy chốc lại lên chức bà ngoại. Thì, quay đi quay lại, cũng lại sắp hết 1 năm nữa rồi. Nàng Cua của mình chỉ còn gần 1 tuần nữa là tròn 9 tháng. Sáng nay cân, nàng được 11kg. Cả trường ngạc nhiên khi gặp nàng. Mẹ thì bế mỏi tay lắm rồi. Được cái nàng rất ngoan, chẳng quấy khóc gì cả. Cũng kg bám mẹ. Chỉ khi nào "thèm" mẹ thì bò vào, ôm chân mẹ, rồi đu lên người mẹ thôi. Có lúc, mẹ ngồi xem tivi hay đọc báo, thì nàng bò chơi tha thẩn một mình, chơi chán thì ngả đầu lên đùi mẹ, yêu không chịu nổi.
Gần 9 tháng, nàng đã vịn giường, tủ đi quanh nhà rồi. Mò mẫm khắp mọi nơi, chỗ nào cũng nhòm vào, có lúc còn cúi rạp người ngó vào gầm bàn, nhìn buồn cười không chịu nổi. Nàng biết gọi MẸ, rất sõi, rất rõ ràng, rành mạch (Nhưng chỉ gọi khi nàng cáu thôi). Còn bình thường, muốn gọi mẹ, thì nàng rất âu yếm gọi Mama (chắc với nàng, tiếng MẸ nặng hơn tiếng Mama ). Nàng cũng biết gọi ba là "ba ba" (híhí, cứ nghe nàng gọi, là mẹ tưởng tượng ra món...ba ba rang muối). Đặc biệt, nàng nói rất rõ từ "nhanh nhanh"= có lúc còn gắt "nhanh lên" nữa. Làm chị BỐng mỗi lần nghe nàng nói là lại âu yếm "nhanh lên gì nào? Nhanh lên đi đâu?" Nàng cũng yêu chị Bống lắm, còn chị Bống yêu em theo kiểu bạo lực, cứ vật em ra giữa nhà, rồi ghì xiết em, làm em kêu ầm lên. Nghe ba hỏi "Chị Bống đâu?" là em ngó nghiêng tìm quanh nhà. Đi ngủ, mẹ phải nằm giữa "chắn" hai chị em, vì em sẽ nhỏm lên, lao sang chị Bống, túm tóc, móc mũi, móc mắt chị, rồi hớn hở nói chuyện mặc dù mắt em thì đang ríu lại với nhau. Yêu lắm, cô nàng út mập ú của mẹ.

20 tháng 8, 2008

Nhật ký ảnh SG (1)

Trên chuyến bay BL 807 từ Hà nội vào SG 22h35 ngày 03/07/2008.
Chị Bống đang nghiên cứu bảng chỉ dẫn thoát hiểm trên máy bay.
IMG_5595

Còn em Cua thì nhảy nhót trong lòng ba Kều. Quờ tay túm tóc một bác ngồi phía trước, bác ngoảnh lại thấy một cô nàng xinh tươi đang cười vô tư, bác đành tự mình ôm đầu...ngủ.
Trên máy bay mà tớ quậy thế này đây. Không chịu ngồi yên một phút nào hết á
Thiếu nữ 7 tháng tuổi của mẹ

Em AnnA, người bạn nhỏ đầu tiên đến chơi với Bống và Cua ở SG. Mẹ cảm ơn mẹ Oanh lắm lắm, cái bụng lặc lè vậy mà vẫn nhiệt tình dắt ÂnnA tới chơi.

Em AnnA, cô gái xinh xắn yêu yêu

Em chuẩn bị đi Vũng Tàu chơi đây. Nghỉ ngơi ở SG hơn 1 tuần rùi, giờ là lúc..lên đường.
Nụ cười ngọt ngào, em chuẩn bị đi Vũng Tàu đây

Hai chị em ngồi trên xe, tình cảm. Em Cua ngả đầu vào vai chị Bống rất...dựa dẫm và thoải mái.
Cua cũng tựa đầu vào vai chị Bống bình yên

Còn chị Bống thì thích trêu em kiểu này. Em lúc đầu sẽ là ngạc nhiên, sau sẽ cười khanh khách.
Trên xe đi Vũng Tàu. Chị Bống thích trêu em Cua thế này này

Em Nana phấn khích, vừa thả từ trên xe xuống là chạy nhảy thế này đây
Em Nana phấn khích

Đến khách sạn rồi, chị em mình thả người khoan khoái trên giường nệm ở KS Ocap Vũng Tàu
Thả người trên giường nệm trong KS (Ocap- Vũng Tàu), 2 chị em tớ khoái chí thế này đây

Chị Bống thích ngắm biển từ KS
Bống thích ngắm biển kiểu này cơ

Bống và Na tha hồ chạy nhảy ở sảnh rộng, mát, và ngồi bệt xuống sàn
2 chị em tha hồ chạy nhảy

Chạy chán, sẽ ngồi ngắm biển kiểu này
Thoải mái quá...

Chuẩn bị đi bơi nào.
Chuẩn bị đi bơi nhé

Nhưng ra tới biển thì chỉ dám đứng ngắm thế này thôi
Mặc đồ bơi rồi, mà kg dám xuống biển, huhu

Em Cua còn dũng cảm hơn, được mẹ cho thò chân xuống...nước biển. (Cậu Nam cũng ghé mặt vào chụp ké, he..he.)
Cho Cua nhúng chân xuống biển chút nhé

Cậu Nam và ông ngoại
Ba và con trai

Con đường chạy quanh biển Vũng Tàu
Con đường chạy quanh biển. Vũng Tàu thật đẹp

Cả nhà cười tươi nào, Bống trầm ngâm gì thế nhỉ?
Cười tươi nào. Bống trầm ngâm gì thế con?

Vắng ba Kều, vì ba Kều làm phó nháy rồi
ÔNg bà ngoại, cậu Nam, mợ Lan và 3 mẹ con (Ba Kều làm phó nháy rùi)

Ba mẹ con mình này.
3 mẹ con by you.

Cả nhà mình làm một PÔ nhá
Cả nhà ở Khách sạn Ocap - Vũng Tàu by you.