28 tháng 6, 2008
June 28, 2008- Đứng lên
Thế là 6 tháng 28 ngày, em đã biết ĐỨNG LÊN, tuy là phải vịn vào một điểm tựa nào đó. Nhưng, mẹ rất hép pi. Để kỉ niệm cái ngày đặc biệt này, mẹ đã mua cho em một cái váy cực cute mà những 60k đấy nhá. Yêu lắm lắm í.
27 tháng 6, 2008
June 27, 2008- Sinh nhật
SN năm ngoái, vác cái bụng lặc lè sang HN, bà thông gia đưa đi cắt tóc, rồi ăn uống tùm lum. Vui vui. Năm ngoái, mình là gái "một con rưỡi" híhí, năm nay, SN là buổi sáng lên lớp cả 2 lớp. Rồi đi họp Bộ môn. Cả tổ quyết định tổ chức liên hoan cuối năm và cũng là SN mình, nhưng cuối cùng thì nhân vật chính lại kg đi được, hịhịh...Chồng ở nhà đi chợ, chuẩn bị nấu nướng, giữa mùa hè ăn lẩu mà ai cũng khen ngon, ai cũng ăn uống nhiệt tình. Yêu lắm nàng Nga và nàng Liên đã rất nhiệt tình lên "mừng thọ" bà chị già và ăn uống no nê (chả biết các nàng khen ngon thật hay là động viên tinh thần ba cháu nữa, hí hí
Đêm qua, khi vừa bước qua ngày 27, chồng "xơm" một cái và bảo "Chúc mừng SN vợ yêu, chúc vợ dịu dàng hơn, bớt cáu giận hơn" làm mình không nhịn được, nửa đêm cười phá lên...2 tin nhắn làm mình bồi hồi không ngủ được. "Ai đó" nhắn "AYE" (
Tối nay, định ăn sớm, rồi cả nhà đi cafe, mà trời lại mưa rồi. 32 năm qua, hình như chưa có năm nào SN mình mà không mưa hết á. Chắc là Trời vẫn thương mình vất vả đây mà, hihi.
Em Cua và 2 nàng Nga+ Liên đây. Yêu nhắm nhắm nhá.
3 mẹ con tớ, có giống 3 chị em không nhỉ? hihi
22 tháng 6, 2008
Refresh
tiện thể post luôn ảnh 2 chị em nhé, he..he...Hôm trước mua được cho 2 chị em 2 bộ váy giống nhau, mình đang tưởng tượng tới lúc Cua biết chạy lon ton, 2 nàng công chúa mặc đồ đẹp chạy nhảy khắp nơi, yêu yêu lắm í.
20 tháng 6, 2008
Entry for June 20, 2008
Ngẫm ra, thấy mình rất là "đàn bà" nhé, vui những niềm vui thật nhỏ nhặt, cỏn con. Chỉ một cái nhích kim đồng hồ mà làm cho cả ngày hôm nay phấn chấn, vui vẻ, "hép pi". Tất cả chỉ nhờ nàng công chúa út thôi đấy.
Sáng nay, tới lịch đi tiêm của nàng. Mình lên lớp 3 tiết nhưng nhờ chú Chương giảng giúp 1 tiết, về mau mải cho nàng ngồi bô, rồi uống sữa, rồi vác nàng đi tiêm. Khi đặt nàng lên cái cân, mình thật sự "choáng ngợp" vì kim đồng hồ chỉ thẳng tắp 8,5kg. Ôi, thật là sung sướng, thật là hép pi, đến nỗi mình cứ ngân nga cái câu "so very happy together" trong đầu í.
Về nhà, đặt xuống giường là nàng xoay người vào trong và ngủ luôn một giấc. Yêu nhất cái nết ngủ của nàng, không gắt gỏng, không quấy, không đòi ru ri gì hết í. Nàng cứ ăn thật no, rồi lăn ra ngủ thôi. Nàng còn có cách tự ru mình bằng cách lắc đầu liên tục nữa cơ. Mình sẽ làm một seri ảnh các kiểu ngủ của nàng sau. Cách đây 5 ngày, mẹ sờ tay vào nướu đã thấy 2 cái răng của nàng nhú lên, bây giờ thì đã nhô lên tí tẹo, trong veo rồi. Có lẽ vì vậy mà nàng cũng lười ăn hơn, tuy nhiên, với "nghệ thuật" nhồi nhét của mẹ thì mỗi ngày nàng cũng ăn được 2 bữa bột mặn, mỗi bữa 1 bát ăn cơm người lớn đấy nhé. Và sữa thì uống tì tì tầm 800ml-1l luôn.
Giờ thì nàng bắt đầu sốt cao hơn, nên cũng hơi lè nhè một tí. Nhưng mình biết nàng rất thương mẹ thèm ngủ, nên đêm nàng cũng sẽ ngủ rất ngon và thẳng giấc. Tuy nhiên mẹ cũng sẽ không thể nào ngủ thẳng giấc được vì mẹ sẽ luôn phải sờ tay lên trán nàng, rồi lau mồ hôi ở lưng nàng và lưng gái lớn nữa chứ.
2. Xong rồi tới màn ghi tên vào khám và tiêm. Nàng còn mải mê nghịch đồ của bs trên bàn. híhí, hình như nàng biết mẹ đang hết xiền, nhưng mà mẹ bảo không được tiêu nhầm tiền của người khác nên nàng lại rụt tay luôn
3. Vừa tiêm xong 2 mũi 2 đùi, nàng lại hớn hở ngó nghiêng, say mê nhất là mấy cái quạt trần nên cứ ngửa cổ lên trần nhà thôi.
4. Mẹ nàng yêu lắm cái mặt xinh xinh này này
5. Tiêm xong, ba mẹ nàng đi ăn phở sáng, nàng cũng ngồi một ghế, nhưng là để...ngắm quạt treo nhà hàng, híhí
Bonus thêm cái ảnh nàng đang ngủ nhé. Mẹ nàng đã cắn trộm nàng nhiều lần lên cái má phính này này, yêu hông? thiên thần hông?
15 tháng 6, 2008
Tự ngồi

29 tháng 5, 2008
23 tháng 5, 2008
update em Cua
Em đã tiêm phòng hôm 20/5. Cân nặng được 7.6kg. Thế là 5 tháng 20 ngày em nặng tròn trịa gấp đôi lúc sinh, hic. Và dài thì mẹ chưa đo nữa. Nhưng mấy hôm nay em lại bị nghẹt mũi. Thương em lắm, em rất nhạy với thời tiết. Chỉ cần hơi lạnh, trời mưa là em sụt sịt liền. Nhưng em rất ngoan, không quấy khóc gì hết, kg bú được thì càu nhàu tí thôi. Chỉ tội em lười ăn, lười bú, lười uống sữa làm mẹ chán đời lắm em ạ. Được cái em ngủ rất ngoan, ngủ quên cả ăn cũng được nữa.
MẸ vẫn cho em ăn ngày 2 bữa bột bằng thức ăn đóng lọ của Hipp. Mẹ tính sang tháng thứ 6 mẹ mới bắt đầu nấu cho em ăn. Em chẳng chịu ăn mấy, nhưng lại thích sà xuống mâm cơm của cả nhà cơ. Chứ kg há miệng ăn như chim giống chị Bống ngày xưa. Thì mẹ vẫn tự an ủi là em vẫn lên cân (tháng vừa rồi em tăng được 600gram đấy) và em vẫn ngủ ngoan, vẫn chơi đều.
Giờ em biết nhiều lắm rồi nhé, biết khều chị Bống khi chị đang ngủ để gọi chị dậy chơi với mình. Biết nô đùa với chị, biết theo mẹ, theo ba. Đặc biệt là nhìn thấy ba là em cứ hớn hở tớn tở lắm í.
EM bắt đầu chổng mông lên ...bò lùi và xoay khắp giường. Bởi thế, chẳng nhớ được có bao nhiêu lần em rơi cái bịch xuống sàn nhà rùi. May là giường nhà mình thấp, sàn lại có thảm cao su nên có lần nghe em rớt cái bịch, mẹ vội vàng "bốc" em lên, thì em vẫn chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra, nhìn thấy mẹ em lại toét miệng cười rồi nhé. Có lần em đang chổng mông bò lùi, thì em rơi...trong tư thế ngồi xuống sàn nhà nữa cơ, nhìn mặt em lúc đó yêu kg chịu nổi.
Chiều qua, ba mẹ và chị Bống cho em ra công viên và tượng đài Lý Thái Tổ chơi. Lần đầu tiên được mẹ đặt ngồi trên bãi cỏ, em thích lắm, cười te cười tét vậy đó. Mặc cái váy màu vàng xanh của chị Trà tặng, ôi chao, ai nhìn cũng muốn..cắn em đấy.
Ảnh của em nhé, mới nhất nhé
Lần đầu tiên ngồi trên bãi cỏ đấy, có gì lạ mà em nhìn chăm chú thế nhỉ?
Cười xinh hông? Có anh nào "chết" nụ cười này hông?
Hai mẹ con tớ đấy, mẹ tớ vừa già, vừa béo ú nhỉ? hic hic
Ôi, ánh mắt ngây thơ, mẹ "chết" ánh mắt của em lắm nhé
Nô đùa với chị Bống này. Chị Bống yêu em lắm lắm í
17 tháng 5, 2008
Mình có lẩn thẩn thật kg?
Tớ vẫn biết là sau khi sinh, phụ nữ sẽ bị trầm cảm, sẽ bị nói nhịu, sẽ bị mất trí nhớ ngắn, vân vân và vân vân....Nhưng tớ kg nghĩ là tình hình của tớ "tệ" đến như vậy. Nhiều người đọc blog của tớ, bảo là thấy tớ lúc nào cũng phải lo toan, cũng phải vất vả, cũng kêu ca, cũng nặng nề...Ôi, nhưng các mình hãy đọc cái title blog của tớ nhé, đây là "một cõi riêng đi về" của tớ. Là nơi duy nhất tớ xả ra khi trong lòng tớ đầy ú mọi chuyện. Để hàng ngày, khi học sinh, đồng nghiệp, bạn bè nhìn thấy tớ, chỉ thấy tớ hớn hở, nói cười rổn rảng thôi. Đến một cô bạn cùng trường còn bảo tớ là sướng, vì sống vô tư và vô lo...Nhưng các mình thử một mình chăm 2 đứa con trứng gà trứng vịt. Một đứa thì chỉ biết toét miệng cười bất kể mẹ buồn hay vui. Một đứa thì đang tuổi ngang, tuổi bướng. Tớ cực kỳ stress vì mỗi lần nói cô nàng chẳng thèm phản ứng, ngồi lỳ ra và kg chịu nghe lời mẹ. Rồi ngày nào cũng sấp ngửa lên lớp 2 buổi. Rồi thì tính tính toán toán tiền nhà, tiền điện, tiền gas, tiền sữa, tiền học cho con, tiền học cho bố mẹ...Rồi tỉ tỉ việc kg tên nữa....Xem các mình có "vô tư và vô lo" không nhé? Thế mà, tớ vẫn phải xả stress bằng những việc như nghe nhạc, lướt nét, làm youghurt, caramen cho con gái...Để cho tinh thần tớ dịu lại. Vậy mà, tớ vẫn thấy trí nhớ tớ có vấn đề nghiêm trọng. Tớ nhiều khi thấy óc tớ là một khoảng trống vô tận...Tớ đang giảng trên lớp, tự dưng đứng đần mặt ra không biết mình đang nói gì. Tớ đang ở trong bếp, định vào nhà nói với con em một chuyện thì vào tới nhà kg biết mình định nói gì nữa...Tớ gặp người quen ngoài đường, chào hỏi hớn hở nhưng tuyệt nhiên không thể nhớ ra tên họ...Tớ đi chợ thỉnh thoảng thừa vài nghìn đồng tớ để lại lần sau mua nhưng tớ kg còn nhớ ra để hàng nào...Tớ mua đồ xong, trả tiền xong là tất tả đi về, tới nhà thì kg thấy đồ mình mua đâu nữa...Tệ hơn, là thỉnh thoảng tớ đi chợ thiếu tiền, các bà quen mặt cho tớ nợ lại, tớ cũng quên tiệt đi luôn. Tới lúc các bà nhắc nhở thì tớ ngoan ngoãn trả, nhưng tớ không thể nào nhớ ra mình nợ từ hôm nào, nợ bao nhiêu nữa...
Chiều hôm kia, phụ huynh học sinh lên nhà tớ giải quyết một số việc về cậu con trai của anh í. Vì là chỗ quen biết, thân thiết nên tớ mời 2 bố con ở lại ăn cơm luôn. ăn xong, tớ đang cho gái út uống sữa, thì anh bạn rút ra 2 tờ polyme trị giá 500k/ tờ gửi tớ, nhờ tớ đóng tiền học cho cậu con trai yêu quý vì sợ cậu ta cầm tiền lại tiêu đi mất. Tớ vâng dạ để 2 tờ ngay bên cạnh,tiếp tục cho con uống sữa. Bố con anh bạn về, chồng tớ mải phơi phóng chăn màn phía sau nhà. Tớ đứng lên, lần đầu vào lấy cái tai nghe trong bếp, lần 2 vào WC. Tất cả chỉ trong vòng 5phút. Nhưng khi ra tới chỗ gái út nằm, tớ định bụng cất tiền thì không thấy 2 tờ xanh í đâu nữa. huhu...Tớ cuống lên, tìm khắp nơi, cố moi trí nhớ nhưng tuyệt nhiên không nhớ mình có nhét vào túi quần và xả nước xuống WC không. Nhưng, tớ thử rồi, nếu tớ nhét vào túi quần bò thì không thể nào rơi được. Thế là kết luận, tớ bị mất vì ai đó đi ngang qua nhà, nhìn thấy nhà kg có người, lại thấy 2 tờ xanh mời gọi như thế nên đã cầm tiêu giúp tớ rồi. Chồng tớ đã một lần mất điện thoại kiểu này, khi tớ đi học, 3 bố con ngủ trong nhà, ai đó vào lấy điện thoại mà chồng tớ không hề biết gì cả. hic...Từ ngày lên KTX ở cùng với học sinh, tớ thấy bất tiện kinh khủng. Hồi trước ở cái nhà cũ, chẳng bao giờ bị mất gì giữa ban ngày hết. Nên tớ mới chủ quan và "quen thói" như trước chứ. Giờ thì cái giá to đùng rồi.
Các mình sẽ bảo, gớm, có 1triệu đồng thôi làm gì mà phải la toáng lên, phải sầu não suốt mấy ngày như thế? tớ thề là tớ còn tương tư 2 tờ xanh đó cả tháng nữa mất. Với các mình, có thể đó là một số tiền không lớn trong thời buổi lạm phát, mất giá như thế này. Nhưng với tớ là 1/3 tháng lương, là cả tháng uống sữa của gái lớn, là tỉ tỉ thứ tớ cần lo lúc này...Mà, đúng vào lúc tình hình tài chính của tớ khủng hoảng, tiền lại không phải là của mình....nên tớ cứ lẩn thẩn, như người mất hồn vậy. Tớ rất cảm động trước sự quan tâm và hỏi han của các bạn thân yêu. Thôi thì lại tự an ủi, "Của đi thay người" vậy. Chán quá.
Haizzz...Tớ hi vọng thời gian tăm tối của vợ chồng tớ sẽ qua nhanh, thì đúng lúc này chồng tớ lại thất nghiệp nữa rồi...Chắc ông Trời còn thử thách nghị lực và lòng kiên nhẫn của tớ dài dài đây...
Anyway, ai cũng bảo đẻ 2 con gái sẽ giàu. Nên tớ lại hi vọng 2 nàng công chúa của tớ sẽ không vất vả như ba mẹ nó bây giờ, thế là tớ hạnh phúc rồi.